Archives for April 2013

Mẹ

an 15

Cuối cùng niềm mơ ước được trở thành một người mẹ đã thành hiện thực, cho dù giờ đây con chưa biết gọi, chưa biết nói ra cái từ thiêng liêng ấy. Nhưng từ giờ khắc con chào đời, mẹ biết rằng mình chính thức được trao thiên chức ấy – Mẹ đã là một người mẹ, nhờ con!

Từ thời nhỏ, mẹ đã có những tố chất để trở thành một người mẹ. Nói ra thì buồn cười, nhưng quả thật, mẹ có những đức tính rất hấp dẫn trẻ con, thậm chí ngay từ khi mẹ còn là một đứa trẻ. Mẹ đi đến đâu là được trẻ con bám theo, yêu thương, quý mến lắm. Vì mẹ biết trẻ con chỉ yêu bằng trái tim chứ chưa biết đến tình yêu lý trí là gì. Và mẹ là người luôn YÊU BẰNG TRÁI TIM.

Để có được thiên thần nhỏ, là con, đang nằm ngủ ngoan trong kia, mẹ đã trải qua một chặng đường không hề đơn giản và dễ dàng như những người phụ nữ may mắn khác. Mẹ đã vượt qua rất nhiều cơn đau, không chỉ về thể xác mà cả về tinh thần. Rất rất đau con ạ. Sau này con sẽ hiểu tại sao nhiều người yêu quý mẹ lại mừng phát khóc khi biết con ra đời. Vì những người ấy đã thấy mẹ vượt qua những chặng đường đó vất vả đến thế nào,  có người đã khóc và khen mẹ bản lĩnh vượt qua số phận. Mẹ lại nghĩ đó là nhờ ơn Trời, nhờ Trời thương, rồi người thương. Mẹ thật may mắn vì có nhiều người tốt luôn luôn có mặt bên mẹ, giúp mẹ rất nhiều. Mẹ biết ơn và mẹ sẽ cố gắng để không phụ những công ơn đó.

Rồi những ngày làm mẹ của mẹ bắt đầu.

Mẹ – hạnh phúc thức đêm cho con ăn, bế con khi con quấy… chứ không còn là một số đêm mất ngủ khi chưa có con

Mẹ – hạnh phúc rửa đít, dọn phân cho con… chứ không còn cảm giác buồn nôn mỗi khi nhìn thấy shit

Mẹ – hạnh phúc tắm mát cho con mỗi buổi chiều… chứ không hề còn cảm giác lúng túng tự hỏi tại sao có thể bế cái vật nhỏ xíu nhúng vào chậu nước kỳ kỳ cọ cọ khi nhìn những bà mẹ tắm cho bé khi con chưa ra đời

Mẹ – hạnh phúc hát ru con bằng những câu hát liên thiên, câu nọ xọ câu kia để con ngủ

Mẹ – hạnh phúc đi chọn cho con những vật dụng hữu ích cho con… chứ không còn thờ ơ đi qua ko để ý đến khi chưa có con

Và mẹ sẽ còn làm nhiều nhiều việc khác cho con, dạy cho con tình yêu đồng loại, yêu bản thân, quý trọng cuộc sống, biết ơn những người đã giúp mình, giúp đỡ những người đáng được giúp và học những kỹ năng quan trọng nhất khi làm người. Mẹ cũng hy vọng sẽ truyền lại cho con các giá trị truyền thống từ lời ăn tiếng nói, cách đi đứng, ăn ở, tình yêu với bếp nữa, vì bếp là nơi sưởi ấm một gia đình.

Mẹ sẽ học là một người mẹ tốt trước khi muốn dạy con trở thành đứa con ngoan.

Cảm ơn con đã cho mẹ được là mẹ!

 

 

Ngôn ngữ không lời

Có lẽ bài viết này là mẹ viết cho mẹ, chứ không phải cho con gái.

Đã ba đêm rồi con thức đêm khá nhiều và mẹ cũng thức theo con. Nhìn con ăn rất khỏe, trộm vía, mẹ mừng lắm nhé. Cái má của con núng nính rồi phúng phính làm mẹ biết ơn con, chỉ mong đến lúc con hiểu, mẹ sẽ nói “cảm ơn con gái”. Chúng mình sẽ học những từ “cảm ơn” và “xin lỗi” đầu tiên con nhé!

Mấy ngày vừa qua là những ngày mẹ có cảm giác kiệt sức. Bà ngoại huyết áp cao lại hay lo nên mẹ càng phải tỏ ra thật ổn, chính vì không được thực sự sống như mình vẫn sống mà phải giấu đi làm mẹ mệt. Rồi giấy tờ của con bị chậm, rồi bao nhiêu việc làm mẹ chạy ngược chạy xuôi như con thoi, rồi bản thân cơ thể mẹ cũng đến ngày khó chịu… Rồi phát sinh ra quá nhiều khoản chi ngoài dự kiến… Nhưng mỗi lần mẹ nhìn vào ánh mắt con, ánh mắt con như một tấm gương ấy, và mẹ lại không muốn con phải nhìn thấy sự lo lắng, sự mệt mỏi mà chỉ muốn con được nhìn một gương mặt thật thư giãn … Rồi mẹ tự hít sâu một hơi thật dài và từ từ thở ra hết những mệt mỏi ấy. Và mẹ đã thấy hình ảnh một bà mẹ hạnh phúc trong mắt con.

Mẹ đang tập đọc và hiểu những ngôn ngữ không lời.

Để hiểu người trưởng thành, mẹ đã có kinh nghiệm của một người đàn bà 39 tuổi. Mẹ là người được trời tặng cho một chút nhạy cảm, một chút compassion (chưa nghĩ ra tiếng Việt), một chút khả năng quan sát, một chút tư duy logic, một chút óc phán đoán. Tất cả cộng lại khiến mẹ có thể đọc và hiểu tương đối chính xác về một con người, có thể cũng cùng là một sự yên lặng nhưng trong mỗi hoàn cảnh lại có ý nghĩa khác nhau, dấu hiệu và tình cảm khác nhau.

Với con lại hoàn toàn khác. Con- một đứa trẻ 16 ngày tuổi, không một tí kinh nghiệm cuộc đời :), chả biết dối gian, không hề tính toán, mọi hành động của con đều xuất phát từ bản năng của một đứa trẻ mới chào đời. Vậy mà lại làm mẹ bối rối đến thế. Con chưa nói được và con cũng chưa thể hiện nhiều cung bậc tình cảm khác nhau để mẹ có thể hiểu con thực sự muốn gì. Vậy là mẹ phải học ngôn ngữ của con, một thứ ngôn ngữ không lời.

Này nhé:

Khi con thè thè lưỡi, liếm liếm môi… là khi ấy con muốn nói “Ba mẹ ơi, con đói”

Khi con đỏ mặt, gân guốc cả người… là khi ấy con muốn nói “Con muốn ị rồi đấy”

Khi con đỏ mặt, rồi giơ thẳng lưng, vươn chân tay loạn xạ… là con muốn “Massage cho con đi, mỏi quá rồi ý”

Khi con ngừng mút sữa, nhưng vẫn giữ chặt ti…là con muốn nói “Con vẫn đói, nhưng phải nghỉ chút cho sữa xuống đã mẹ nhé”

Khi con ngừng nhưng lấy lưỡi đẩy nhẹ ti ra… là khi ấy con bảo “Con nghỉ ăn mẹ ơi”

Khi đang ăn, con ngừng ăn rồi nhăn nhăn mặt… là mẹ phải hiểu “Con muốn ợ hơi, đầy bụng quá mẹ ạ”

Khi đang ngủ, con bỗng dưng khóc toáng… là con bảo “Ị hay tè rồi mẹ ạ”

Trộm vía, Khánh An rất thích được nghe nhạc Việt, nghe nhạc ru hay nghe mẹ hát ru đều khiến con tươi tắn và nhoẻn miệng cười, lúc đó chắc con muốn nói “Nhạc hay quá”

Khuya rồi… Mẹ sẽ viết về sở thích âm nhạc của con sau nhé… À ơi, ngủ ngoan con nhé….

Bao giờ cây lúa còn bông thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn… À ơi….

Ước gì anh hóa ra cơi, để cho em đựng cau tươi trầu vàng… À ơi….

Nàng….

an 12

8/ 4. Đón nàng từ Viện về sau 5 ngày đi lại như con thoi. Cả một chặng đường đi lẫn về 40km, có những lúc tắc đường triền miên vẫn không làm mẹ sốt ruột tẹo nào. Nhìn nàng bị vàng da, rồi phải nằm trong lồng đèn, mẹ lại rơi nước mắt. Rồi đến ngày thứ 6, bác sỹ bảo có thể đưa nàng về rồi đấy làm mẹ mừng quýnh tay chân.

Nhân lúc đợi làm thủ tục đón nàng về, một bác trai chạy ra hỏi thăm. Hóa ra bác là người Singapore và cũng là một ông chủ lớn. Được lời như cởi tấm lòng, mẹ và bác bắn như pháo ran. Con trai bác cũng vừa chào đời, hoàn cảnh của bác còn éo le hơn gia đình mình nhiều con ạ. Hai gia đình hiểu nhau, mừng mừng tủi tủi, rồi cùng chia sẻ một loạt những kinh nghiệm đang và sẽ có. Có những niềm vui để hiểu nó một cách sâu sắc nhất, phải trải qua cùng một chặng đường gian nan.

Rồi nàng cũng về “nhà”. Nhà này là nhà tạm thôi, nhưng mẹ cũng chuẩn bị cho nàng đầy đủ và rất xinh xắn.

Rồi bắt đầu bước vào những ngày tháng ăn cùng nàng, ngủ cùng nàng, và thậm chí làm rất nhiều việc khác… cùng nàng 😀

Ba mẹ cố gắng thu xếp một cách khoa học nhất có thể để mọi sinh hoạt khi có nàng không bị đảo lộn. Mẹ vẫn cố gắng nấu những món ăn đầy đủ chất và ngon miệng. Rồi mẹ vẫn làm việc. Rồi mẹ vẫn sinh hoạt mọi thứ như bình thường: vẫn tắm gội ngày một lần, vẫn quần áo thơm tho là lượt, vẫn thơm phức (mùi của con chứ ko còn là mùi nước hoa nữa). Và nhà cửa vẫn thật gọn gàng. Mẹ mong con sẽ lớn lên trong một môi trường như thế, cảm nhận nó một cách từ từ và sẽ tạo cho con một thói quen tốt, môt nếp nghĩ tốt về cuộc sống gia đình. Trong mọi trường hợp đều có cách thu xếp, và quan trọng nhất là không được làm nó rối tung lên khi vẫn có thể giải quyết một cách nhẹ nhàng. Cuộc sống khi có con sẽ có thêm niềm vui và hạnh phúc chứ không phải mang đến sự lộn xộn, sự đảo lộn, sự bừa bộn… Không hề muốn gắn những từ ấy vào cuộc đời khi có con, dù sự bừa bộn, lộn xộn gì gì đó cũng rất đáng yêu, phải không?

Để làm được điều đó, mẹ đã nỗ lực hơn, nhưng nỗ lực với một tâm trạng hạnh phúc. Cảm ơn nàng, công chúa của mẹ và của nhiều người nữa! 😀

Ngày con ra đời…

an 1

Mẹ nhớ đã có lần mẹ ghi trong Nhật Ký :”Nếu phải khóc, hãy khóc vì hạnh phúc, chứ đừng khóc vì bất kỳ một lý do nào có chữ “khó khăn” vì mọi việc đều có cách giải quyết, chỉ khác nhau về thời gian và ý chí”. Lâu lắm rồi, mẹ chỉ rơi nước mắt, chứ không khóc con gái yêu ạ. Mẹ muốn giữ lời hứa của mình.

Mẹ là người mau nước mắt, hình như cơ chế dòng chảy của mẹ trơn tru quá nên mẹ dễ xúc động. Mẹ chỉ dùng nước mắt làm trôi tuột đi mọi muộn phiền. Nhưng trộm vía, mẹ ít khi để người khác thấy mẹ yếu đuối, trừ với những người rất thân.

Và lâu lắm rồi, mẹ không khóc vì hạnh phúc cho đến ngày con ra đời. Khi cô y tá chạy ra báo con đã chào đời, nhìn hình ảnh của con trong máy ảnh của cô, mẹ đã khóc. Rồi khi tận mắt nhìn thấy con, thì nước mắt của mẹ cứ thế lã chã, lã chã rơi. Mẹ đã khóc vì quá hạnh phúc.

Trộm vía, con gái mẹ xinh quá. Mẹ mơ ước bao nhiêu ngày tháng để được có con, để nhìn thấy con, để chăm sóc con và nuôi con khôn lớn. Mẹ chả mơ ước con sẽ trở thành thần đồng hay thành hoa hậu hay thành VIP nào đó. Mẹ chỉ mong con khỏe mạnh, thông minh, tự lập và được sống một cuộc sống như con mong muốn cho dù nó không nằm trong tiêu chuẩn chung về hạnh phúc, hay thành đạt của người đời. Vì cuộc đời này là của con, mẹ chỉ là một phần để giúp con có nó. Nó thuộc về con, vì vậy hãy sống cho ra sống và hãy tạo ra thật nhiều ý nghĩa với mọi người con nhé. Ít nhất giờ đây con đã có ý nghĩa với ba mẹ rồi.

Khi đặt tên cho con mẹ cũng đã suy nghĩ nhiều lắm đấy. Bà nội thích tên con là Bảo Ngọc vì bà bảo tên đó có nghĩa Trân Châu Bảo Ngọc. Mẹ tôn trọng ý kiến của bà. Nhưng rồi sau mẹ nghĩ mẹ không mong ước con thành vật báu (dù ý nghĩa tên bà đặt cho con rất đẹp và ai cũng coi con mình như thế), con đơn giản chỉ là con của mẹ, con một người bình thường, sẽ lớn lên như một người bình thường. Con là con gái của đất Tràng An thanh lịch. Con ra đời như một ngọn gió thổi mát tâm hồn mẹ và mẹ mong cuộc đời con gái mẹ an lành, ít sóng gió.  Và tên con đã ra đời như thế: Khánh An – niềm vui an lành!

Bà ngoại thì không dám đặt tên trước cho con vì bà có lý do riêng của bà. Bà ngoại thứ 2 (gọi là bà ngoại nuôi) thì đặt tên ở nhà cho con là Malị, bà bảo đó là một loài hoa nhài ở Thái, nơi con được sinh ra và là loài hoa được người Thái ưa thích. Mẹ công nhận tên đó hay thật, và ý nghĩa nữa. Nhưng chả hiểu sao mẹ luôn mong muốn con gái mẹ lớn lên sẽ là một cô gái Hà Nội thực sự. Một người con gái của đất Kinh Kỳ luôn khéo léo, dịu dàng, nhẹ nhàng, tế nhị và nền nã. Và tên con dù ở nhà hay ngoài xã hội cũng thuần Việt và đậm chất Tràng An, nơi mẹ sinh ra, lớn lên và cũng là quê hương máu mủ ruột rà của mẹ, nơi mẹ yêu quý và tự hào vô cùng khi nhắc đến nó – Hà Nội.

Lại nói về mong muốn của mẹ là cuộc đời con sẽ gặp ít sóng gió. Mẹ sẽ không như nhiêu mẹ khác, có nghĩa là sẽ o bế và làm hộ con mọi thứ. Vì mẹ đã được cuộc đời dạy và ngộ ra một điều: không có cuộc đời nào không có sóng gió, nếu cứ làm hộ con mãi chả khác nào con đến tuổi ăn mà chưa biết tự xúc cơm. Muốn sinh tồn thì phải tự xúc cơm ăn, vì không phải lúc nào mẹ cũng ở bên con được. Mẹ sẽ không dùng hàng rào ngăn chặn để con không thể gặp khó khăn, mà mẹ sẽ dạy con các kỹ năng để con biết cách đứng vững cũng như tự vượt các sóng gió đó. Mẹ không đứng chắn trước nó mà mẹ sẽ nắm tay con, cùng con vượt qua nó.

Con mới chào đời, mẹ nói nhiều quá rồi, con sao hiểu được. Chắc phải lâu lâu lắm con mới hiểu ấy chứ :D. Nhưng con ơi, đó là lời tự sự, chỉ để mẹ thêm quyết tâm vào quyết định của mình. Yêu con nhiều lắm lắm !