Ngày con ra đời…

an 1

Mẹ nhớ đã có lần mẹ ghi trong Nhật Ký :”Nếu phải khóc, hãy khóc vì hạnh phúc, chứ đừng khóc vì bất kỳ một lý do nào có chữ “khó khăn” vì mọi việc đều có cách giải quyết, chỉ khác nhau về thời gian và ý chí”. Lâu lắm rồi, mẹ chỉ rơi nước mắt, chứ không khóc con gái yêu ạ. Mẹ muốn giữ lời hứa của mình.

Mẹ là người mau nước mắt, hình như cơ chế dòng chảy của mẹ trơn tru quá nên mẹ dễ xúc động. Mẹ chỉ dùng nước mắt làm trôi tuột đi mọi muộn phiền. Nhưng trộm vía, mẹ ít khi để người khác thấy mẹ yếu đuối, trừ với những người rất thân.

Và lâu lắm rồi, mẹ không khóc vì hạnh phúc cho đến ngày con ra đời. Khi cô y tá chạy ra báo con đã chào đời, nhìn hình ảnh của con trong máy ảnh của cô, mẹ đã khóc. Rồi khi tận mắt nhìn thấy con, thì nước mắt của mẹ cứ thế lã chã, lã chã rơi. Mẹ đã khóc vì quá hạnh phúc.

Trộm vía, con gái mẹ xinh quá. Mẹ mơ ước bao nhiêu ngày tháng để được có con, để nhìn thấy con, để chăm sóc con và nuôi con khôn lớn. Mẹ chả mơ ước con sẽ trở thành thần đồng hay thành hoa hậu hay thành VIP nào đó. Mẹ chỉ mong con khỏe mạnh, thông minh, tự lập và được sống một cuộc sống như con mong muốn cho dù nó không nằm trong tiêu chuẩn chung về hạnh phúc, hay thành đạt của người đời. Vì cuộc đời này là của con, mẹ chỉ là một phần để giúp con có nó. Nó thuộc về con, vì vậy hãy sống cho ra sống và hãy tạo ra thật nhiều ý nghĩa với mọi người con nhé. Ít nhất giờ đây con đã có ý nghĩa với ba mẹ rồi.

Khi đặt tên cho con mẹ cũng đã suy nghĩ nhiều lắm đấy. Bà nội thích tên con là Bảo Ngọc vì bà bảo tên đó có nghĩa Trân Châu Bảo Ngọc. Mẹ tôn trọng ý kiến của bà. Nhưng rồi sau mẹ nghĩ mẹ không mong ước con thành vật báu (dù ý nghĩa tên bà đặt cho con rất đẹp và ai cũng coi con mình như thế), con đơn giản chỉ là con của mẹ, con một người bình thường, sẽ lớn lên như một người bình thường. Con là con gái của đất Tràng An thanh lịch. Con ra đời như một ngọn gió thổi mát tâm hồn mẹ và mẹ mong cuộc đời con gái mẹ an lành, ít sóng gió.  Và tên con đã ra đời như thế: Khánh An – niềm vui an lành!

Bà ngoại thì không dám đặt tên trước cho con vì bà có lý do riêng của bà. Bà ngoại thứ 2 (gọi là bà ngoại nuôi) thì đặt tên ở nhà cho con là Malị, bà bảo đó là một loài hoa nhài ở Thái, nơi con được sinh ra và là loài hoa được người Thái ưa thích. Mẹ công nhận tên đó hay thật, và ý nghĩa nữa. Nhưng chả hiểu sao mẹ luôn mong muốn con gái mẹ lớn lên sẽ là một cô gái Hà Nội thực sự. Một người con gái của đất Kinh Kỳ luôn khéo léo, dịu dàng, nhẹ nhàng, tế nhị và nền nã. Và tên con dù ở nhà hay ngoài xã hội cũng thuần Việt và đậm chất Tràng An, nơi mẹ sinh ra, lớn lên và cũng là quê hương máu mủ ruột rà của mẹ, nơi mẹ yêu quý và tự hào vô cùng khi nhắc đến nó – Hà Nội.

Lại nói về mong muốn của mẹ là cuộc đời con sẽ gặp ít sóng gió. Mẹ sẽ không như nhiêu mẹ khác, có nghĩa là sẽ o bế và làm hộ con mọi thứ. Vì mẹ đã được cuộc đời dạy và ngộ ra một điều: không có cuộc đời nào không có sóng gió, nếu cứ làm hộ con mãi chả khác nào con đến tuổi ăn mà chưa biết tự xúc cơm. Muốn sinh tồn thì phải tự xúc cơm ăn, vì không phải lúc nào mẹ cũng ở bên con được. Mẹ sẽ không dùng hàng rào ngăn chặn để con không thể gặp khó khăn, mà mẹ sẽ dạy con các kỹ năng để con biết cách đứng vững cũng như tự vượt các sóng gió đó. Mẹ không đứng chắn trước nó mà mẹ sẽ nắm tay con, cùng con vượt qua nó.

Con mới chào đời, mẹ nói nhiều quá rồi, con sao hiểu được. Chắc phải lâu lâu lắm con mới hiểu ấy chứ :D. Nhưng con ơi, đó là lời tự sự, chỉ để mẹ thêm quyết tâm vào quyết định của mình. Yêu con nhiều lắm lắm !

 

 

 

Speak Your Mind

*