Ngôn ngữ không lời

Có lẽ bài viết này là mẹ viết cho mẹ, chứ không phải cho con gái.

Đã ba đêm rồi con thức đêm khá nhiều và mẹ cũng thức theo con. Nhìn con ăn rất khỏe, trộm vía, mẹ mừng lắm nhé. Cái má của con núng nính rồi phúng phính làm mẹ biết ơn con, chỉ mong đến lúc con hiểu, mẹ sẽ nói “cảm ơn con gái”. Chúng mình sẽ học những từ “cảm ơn” và “xin lỗi” đầu tiên con nhé!

Mấy ngày vừa qua là những ngày mẹ có cảm giác kiệt sức. Bà ngoại huyết áp cao lại hay lo nên mẹ càng phải tỏ ra thật ổn, chính vì không được thực sự sống như mình vẫn sống mà phải giấu đi làm mẹ mệt. Rồi giấy tờ của con bị chậm, rồi bao nhiêu việc làm mẹ chạy ngược chạy xuôi như con thoi, rồi bản thân cơ thể mẹ cũng đến ngày khó chịu… Rồi phát sinh ra quá nhiều khoản chi ngoài dự kiến… Nhưng mỗi lần mẹ nhìn vào ánh mắt con, ánh mắt con như một tấm gương ấy, và mẹ lại không muốn con phải nhìn thấy sự lo lắng, sự mệt mỏi mà chỉ muốn con được nhìn một gương mặt thật thư giãn … Rồi mẹ tự hít sâu một hơi thật dài và từ từ thở ra hết những mệt mỏi ấy. Và mẹ đã thấy hình ảnh một bà mẹ hạnh phúc trong mắt con.

Mẹ đang tập đọc và hiểu những ngôn ngữ không lời.

Để hiểu người trưởng thành, mẹ đã có kinh nghiệm của một người đàn bà 39 tuổi. Mẹ là người được trời tặng cho một chút nhạy cảm, một chút compassion (chưa nghĩ ra tiếng Việt), một chút khả năng quan sát, một chút tư duy logic, một chút óc phán đoán. Tất cả cộng lại khiến mẹ có thể đọc và hiểu tương đối chính xác về một con người, có thể cũng cùng là một sự yên lặng nhưng trong mỗi hoàn cảnh lại có ý nghĩa khác nhau, dấu hiệu và tình cảm khác nhau.

Với con lại hoàn toàn khác. Con- một đứa trẻ 16 ngày tuổi, không một tí kinh nghiệm cuộc đời :), chả biết dối gian, không hề tính toán, mọi hành động của con đều xuất phát từ bản năng của một đứa trẻ mới chào đời. Vậy mà lại làm mẹ bối rối đến thế. Con chưa nói được và con cũng chưa thể hiện nhiều cung bậc tình cảm khác nhau để mẹ có thể hiểu con thực sự muốn gì. Vậy là mẹ phải học ngôn ngữ của con, một thứ ngôn ngữ không lời.

Này nhé:

Khi con thè thè lưỡi, liếm liếm môi… là khi ấy con muốn nói “Ba mẹ ơi, con đói”

Khi con đỏ mặt, gân guốc cả người… là khi ấy con muốn nói “Con muốn ị rồi đấy”

Khi con đỏ mặt, rồi giơ thẳng lưng, vươn chân tay loạn xạ… là con muốn “Massage cho con đi, mỏi quá rồi ý”

Khi con ngừng mút sữa, nhưng vẫn giữ chặt ti…là con muốn nói “Con vẫn đói, nhưng phải nghỉ chút cho sữa xuống đã mẹ nhé”

Khi con ngừng nhưng lấy lưỡi đẩy nhẹ ti ra… là khi ấy con bảo “Con nghỉ ăn mẹ ơi”

Khi đang ăn, con ngừng ăn rồi nhăn nhăn mặt… là mẹ phải hiểu “Con muốn ợ hơi, đầy bụng quá mẹ ạ”

Khi đang ngủ, con bỗng dưng khóc toáng… là con bảo “Ị hay tè rồi mẹ ạ”

Trộm vía, Khánh An rất thích được nghe nhạc Việt, nghe nhạc ru hay nghe mẹ hát ru đều khiến con tươi tắn và nhoẻn miệng cười, lúc đó chắc con muốn nói “Nhạc hay quá”

Khuya rồi… Mẹ sẽ viết về sở thích âm nhạc của con sau nhé… À ơi, ngủ ngoan con nhé….

Bao giờ cây lúa còn bông thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn… À ơi….

Ước gì anh hóa ra cơi, để cho em đựng cau tươi trầu vàng… À ơi….

Speak Your Mind

*