Archives for May 2013

Tình yêu…

Ngày trẻ, mẹ vẫn luôn tậm niệm và sống theo cái tâm niệm đó. Rằng tình yêu là một thứ tình cảm vô cùng cao quý, trong sáng như pha lê và gần như bất biến. Giờ mẹ vẫn giữ nguyên quan điểm 1, còn 2 và 3 thì đã có thay đổi rồi.

Mẹ sinh ra trong một gia đình truyền thống. Lúc nào cũng bị bà ngoại bơm vào đầu toàn những khái niệm tình cảm cao siêu và nhiều khi không gần với thực tế. Thời của bà nhận lời ai là phải giữ lời, cho dù có phát hiện ra người ấy không phù hợp với mình. Nhưng bà bảo đã nhận lời mà bỏ nhau (cả khi yêu chứ chưa cưới nhé) thì sẽ bị thiên hạ chê cười, rồi như thế là sai trái về mặt đạo đức. Rồi bà còn nhét vào đầu mẹ về những khái niệm rất thiển cận như đi chơi thì phải về trước 10h đêm mới là gái ngoan (thế chúng nó làm gì nhau trước 10h thì vẫn tính là ngoan à?), rồi không chui vào chỗ tối, rồi không cho các bạn ý làm gì làm gì trước khi cưới. Mẹ ngô nghê nghe theo bà, và giờ mẹ lại thấy dại quá. Mẹ sẽ không dạy con như thế, bởi như thế chỉ là cái vỏ của một tình yêu, mẹ muốn con không như mẹ, mẹ muốn con được học cái bản chất của tình yêu là gì…

Tình yêu của người con gái 18 tuổi khác với tình yêu của người đàn bà 38 tuổi. 20 năm là cả một chặng đường dài, đủ để hiểu rõ, hiểu sâu về nhiều thứ.

Người con gái 18 tuổi e dè gìn giữ, không dám đi chơi khuya, không dám làm nhiều thứ chỉ vì cái hình thức của tình yêu được dệt bởi thiên hạ dăng dăng trong đầu.

Người đàn bà 38 tuổi vẫn thế, vẫn e dè gìn giữ, nhưng không phải bởi cái hình thức mà chính nội tâm bên trong của người đàn bà không muốn làm như thế. Người đàn bà đã hiểu ra rất nhiều, hiểu cả về bản chất của tình yêu, có tình yêu là thật, có tình yêu chỉ còn là nghĩa vụ, à, mà như thế ko gọi là tình yêu nữa, chỉ là cái nghĩa với nhau.

Tình yêu là phải xây dựng từ hai phía, có thể cả hai bên đều cố gắng xây dựng nó, nhưng mỗi bên lại xây theo một con đường thì cuối cùng con đường đó sẽ không gặp nhau tại một điểm. Và dĩ nhiên, hạnh phúc lúc ấy lại là hai con đường khác nhau và có thể sẽ xa nhau nữa.

Mẹ biết tuổi trẻ vốn nông nổi, và có thể sau này con cũng như mẹ, khi yêu thì sẽ chả còn đủ tinh tế để nhìn nhận rõ bản chất của một con người. Yêu là rung động, nhưng để sống với nhau, yêu chỉ là tiền đề tốt để cuộc sống ấy hạnh phúc. Khi sống với nhau, quan trọng nhất là hai chữ : HIỂU và CHẤP NHẬN. Để hiểu nhau, yêu chưa đủ. Phải có cùng một tâm hồn đồng điệu, đủ sâu sắc, đủ nhạy cảm và đủ tinh tế mới hiểu nhau được.

Câu chuyện này làm mẹ nhớ đến cuộc gặp gỡ tình cờ với một bác Singapore, bố của bạn Sean. Bác ấy là một big boss, điều ấy chả là gì, nhưng qua cử chỉ của bác, mẹ nghiệm ra một điều “Tính cách tạo nên số phận”. Bác ấy có những tố chất tuyệt vời của một người đàn ông, và tất nhiên, bác ấy thành công là chuyện đương nhiên. Khi nói chuyện, bác ấy ngồi rất xa. Sau đó bác cũng bảo sợ ngồi gần sẽ ảnh hưởng đến hệ miễn dịch của con. Bác ấy xin phép mẹ cho ngồi gần ngắm con. Bác ấy nói về sự đau đớn của vợ bác ấy khi làm IVF, làm mẹ rơi nước mắt. Rồi bác nhắc ba con lấy giấy ăn để lau nước mắt cho mẹ. Không phải chỉ khéo, mà đó là khả năng quan sát, là sự nhạy cảm, là sự cảm thông với đồng loại, là khả năng chăm sóc, tế nhị mà nhiều người không có, vì những người ấy không có khả năng nhìn thấy (dù có đủ 2 mắt), ko có khả năng cảm nhận thấy cho đến khi người khác nói ra. Đơn giản vì không phải ai cũng mở rộng trái tim mình khi họ sống quá chật hẹp và tư duy chỉ loanh quanh với những thứ phục vụ cho bản thân. Một người thành đạt (ko cứ phải nhiều tiền hay địa vị cao, mà theo mẹ là người có tầm ảnh hưởng lớn đến cộng đồng) chắc chắn không phải là người thiếu mắt, tai và tim được 🙂

Hiểu nhau rồi thì sẽ biết chắc chắn có những phạm trù hợp và ko hợp với mình, và khi đó sẽ sinh ra khái niệm chấp nhận hay không chấp nhận. Nếu tình yêu chỉ là vỏ bọc của một thứ gọi là tình yêu, có nghĩa là người ngoài nhìn vào, à, gia đình đủ chồng đủ vợ. đủcon đủ cái, đủ xe đủ cộ, rồi được mọi người gật gù về cái standard rất chung chung như vậy, thì thật là đáng buồn. Tình yêu là một thứ thiêng liêng hơn thế. Là những hy sinh thầm lặng, là những dâng hiến ngọt ngào, là những thứ người ngoài đôi khi chả bao giờ nhìn thấy. Là thứ chỉ hai người cảm nhận với nhau.

Con yêu, hãy sống vì những gì con muốn, vì bản chất của hạnh phúc mà con cảm nhận. Chứ đừng sống chỉ để tô vẽ cho người ngoài tấm tắc mà trong lòng chua xót nghe con.

Sống thật với bản chất của mình, với lương tâm của mình là Hạnh phúc lớn nhất mà không phải bất cứ ai cũng hiểu được.

Chỉ những người thực sự biết sống mới hiểu được mà thôi.