Archives for June 2013

Hãy yêu con và nuôi con bằng bản năng của cha mẹ

Khi có con mới hiểu được làm cha mẹ rất cần có bản lĩnh.

Sẽ có rất nhiều lời khuyên ngay cả khi ta có cần nó hay không. Bất cứ ai gặp trên đường cũng có thể đưa ra những lời bình luận và hàng tá lời khuyên. Bổ ích có, không bổ tí nào cũng có, tử tế có và không tử tế cũng có. Việc của cha mẹ là biết phân loại những lời khuyên đó, hãy dùng bản năng của mình và kinh nghiệm cuộc đời của mình để biết nên giữ và nên vứt những lời khuyên nào.

Mình rất ít khi đưa ra những lời bình luận và so sánh trẻ con này với trẻ con khác, vì hiểu rằng bản thân mình cũng không hề muốn bị/ được so sánh với ai cho dù đó là lời khen hay chê thì không làm tổn thương mình thì cũng làm tổn thương người khác. Vậy tốt nhất cái mình không muốn nhận cũng đừng bắt người khác phải nhận làm gì.

Kinh nghiệm của các bà mẹ thật quý báu và thất đáng trân trọng khi chia sẻ với các bà mẹ khác. Nhưng đã là cha mẹ thì cần hiểu rằng có những quy luật chung và cũng có những quy luật riêng chỉ phù hợp với đứa trẻ này mà không thể áp dụng cho đứa trẻ khác. Duy nhất có một điều có thể áp dụng cho toàn thể các bé: đó là nhu cầu được yêu thương.

Giờ mình đã là một bà mẹ U40, đủ tuổi để nhận thức sâu sắc cuộc đời, và mình vẫn rất nhớ thời thơ ấu của mình- một tuổi thơ mình đã coi là tuyệt đẹp dù cuộc sống hoàn toàn không đầy đủ như bây giờ, có nước mắt, có đánh nhau với anh trai và trẻ hàng xóm, có những tiếng cười triền miên bên mâm cơm gia đình cũng như bạn bè và một lũ trẻ con tôn mình là đại ca. Đẹp, đơn giản vì có rất nhiều tình yêu thương ở đó!

Mình rất hạnh phúc khi được bố cõng và công kênh trên cổ. Hạnh phúc vô bờ bến!

Mình rất hạnh phúc khi được mẹ ôm ấp dỗ dành mỗi khi mệt hay muốn làm nũng. Hạnh phúc khi được mẹ dắt tay đi chợ, đi chơi…

Mình rất hạnh phúc khi kể chuyện ở trường mẫu giáo trong bữa cơm cho bố mẹ…

Mình rất hạnh phúc khi lần đầu được tỏ ra là người lớn khi xung phong đút cơm cho đứa em họ kém mình 2 tuổi ở lớp mẫu giáo

Mình rất hạnh phúc khi được bố mẹ, hàng xóm, các cô các cậu, người qua đường khen ngợi

Mình rất hạnh phúc khi trời mưa được chạy ra ngoài tắm mưa cùng lũ bạn mà không sợ bị ăn đòn…

Hóa ra hạnh phúc của trẻ con thật đơn giản. Được coi trọng, được yêu thương vỗ về, được tự làm những gì chúng thích tất nhiên trong khuôn khổ cho phép (ko mang tính phá hoại nhé)

Mình rất đau khổ khi chứng kiến bố mẹ cãi nhau

Mình rất chán khi sáng ra phải đi học vì đến trường chán ngẳt

Mình rất buồn khi mình nghĩ rằng mẹ yêu anh trai hơn mình (bố đi vắng, mẹ rất công bằng nhưng đôi lúc mình vẫn bị rơi vào cảm giác đó)

Mình rất tủi thân khi không được bố mẹ hiểu mình…

Mình rất sợ khi bị mẹ hoặc ông bà đánh đòn…

Từ những cái sợ, buồn, tủi thân đó mình sẽ tự rút ra một điều: nhu cầu yêu thương đúng đắn của trẻ nhiều không kém nhu cầu được ăn ngủ nghỉ. Đánh con là một việc nên tránh. Đừng nghĩ trẻ con không biết gì, mỗi ngày của con trôi qua chúng ta không thể lấy lại, vậy hãy làm những gì tốt nhất cho con, để lại cho con những kỷ niệm thật đẹp chứ ko phải là vết sẹo. Nghiêm khắc rất cần. nước có quốc pháp, nhà có gia phong. Cái gì cũng có nguyên tắc, nhưng rất cần một sự linh hoạt và mềm dẻo đối với trẻ

Giờ có xu hướng dạy con độc lập bằng cách rèn trẻ tự chơi, tự ngủ, khóc không bế để không bện hơi và không đòi bế. Mỗi nhà có một hướng dạy con. Nếp của mẹ cũng đã ngủ riêng, nhưng mẹ không muốn để con có cảm giác khóc lóc rồi không được thì sẽ tự nín. Mẹ nhớ lại những cảm giác thời nhỏ của mẹ, cái cảm giác khi khóc không ai dỗ khiến mẹ tủi thân và cứ nghĩ bố mẹ không yêu mình. Sau này lớn thì mẹ hiểu tình yêu của cha mẹ với con cái là vô bờ. Mẹ cũng đã thành một người đàn bà quá độc lập, 3 tuổi tự xúc cơm ăn, tự đi học, tự làm hết mọi việc, tự kiếm tiền, tự lập mọi thứ cho dù ngày nhỏ mẹ vẫn được ông bà ngoại yêu chiều. Tự lập là cả một quá trình trên cả chặng đường đời,  yêu con sẽ không khiến con trở thành người kém độc lập nếu biết cách hướng đạo. Còn khiến con nghĩ mình không được yêu thương cho dù vật chất được cung cấp thừa mứa cũng không bằng được ôm và động viên thì chưa chắc con đã độc lập mà có khi lại trở thành một đứa trẻ lạnh lùng và xa cách.

Có câu ” mỗi loại xe cần riêng một loại dầu nhớt”. Cách dạy con của nhà này chưa chắc đã phù hợp với nhà khác! Vậy làm cha mẹ, hãy dựa vào bản năng của mình để tìm được loại dầu thích hợp!

Và hơn hết, hãy biết yêu thương con và giành cho con cái quý giá nhất mà không tiền nào mua được: đó là thời gian và tình yêu!

Lẫy

Hai tháng mười sáu ngày con đã biết tự lật mình. Lẫy được đúng một cái. Những lần sau nhìn con đỏ mặt tía tai cố gắng lật lại mà không được, rồi cáu loạn xì ngầu làm mẹ buồn cười quá. Cứ từ từ con nhé, mọi thứ đều có quy trình. Cố gắng thì tốt, còn khi chưa cố được thì cố từ từ, không đi đâu mà vội. Rồi sẽ đến lúc con gái mẹ biết lẫy nhanh, biết bò, biết đứng, biết đi. Chỉ cần thời gian, thời gian, thời gian con nhé!

Con biết làm nhiều thứ sớm hơn các bạn khác, mẹ vui lắm. Nhưng nếu không được như thế, mẹ vẫn cứ yêu con, tự hào về tất cả những gì con cố gắng và nỗ lực, miễn là con có cố gắng! Con biết mút tay, mà biết mút luôn ngón cái ngon lành chứ không phải cho cả nắm tay vào mồm từ khi chưa đầy hai tháng tuổi… Con biết hóng chuyện từ khi hai tháng, ê a cười nói cả ngày… Con biết lẫy khi hai tháng rưỡi… Mẹ tự hào về những gì con cố gắng. Con gái mẹ cá tính lắm, trộm vía! Nhưng sau này khi con khôn lớn, mẹ muốn con học cách chấp nhận kể cả khi thất bại chưa làm được những gì con mong muốn. Chỉ cần con học cách nỗ lực hết sức mình. Yêu con

Dạo này bác H đi vắng, nên  mẹ bận rộn hơn. Thấy tình hình kinh tế khó khăn, mẹ lại phải nghĩ cách làm thế nào để tăng doanh thu. Bao nhiêu người trông chờ vào đây, nhưng vấn đề mọi người rất thụ động, số người nghĩ cần nỗ lực hơn nữa để lương mình cao lên rất ít. Còn số người khi thấy thu nhập thấp là kêu toáng thì rất nhiều. Khi mẹ về làm ở đây, khi họp, mẹ có nói “chúng ta đang ngồi trên cùng một chiếc thuyền, nếu mọi người ngồi im chỉ để cho anh H hoặc tôi chèo thuyền thì thuyền sẽ đi ko nhanh như khi có tất cả mọi người cùng chèo”. Nói là nói thế, nhưng chắc sắp tới mẹ phải làm cái title to tướng treo lên để nhắc nhở 😀

Từ khi có con gái, mẹ muốn giành thật nhiều thời gian cho con. Mẹ muốn ở bên cạnh con, dạy con dần dần những thứ con có thể cảm thụ được, đọc truyện cho con, hát cho con, cho con nghe nhạc, cho con học cách nắm cầm, chơi với con thật nhiều, … để con có thể cảm nhận được tình mẫu tử, cảm nhận được tình yêu của ba mẹ giành cho con.

Mẹ sẽ ghi vào đây những gạch đầu dòng này để tự răn mình khi dạy con:

– Luôn luôn cho con một môi trường gia đình vui vẻ

– Luôn cho con một môi trường sống trong lành, sạch sẽ, ngăn nắp và gọn gàng sao cho con quen với lối sinh hoạt đó. Con gái nhất định phải nề nếp, ngăn nắp và sạch sẽ

– Luôn cố gắng giữ bình tĩnh hạn chế mất bình tĩnh với con hoặc với bất cứ ai trước mặt con. Mẹ mong con sẽ học được tính tự chủ, biết cách kiểm soát. Và mẹ sẽ cố gắng là tấm gương cho con

– Không bao giờ đổ lỗi. Mẹ sẽ học cách kiểm soát và hạn chế nói vớ vẩn như một số người lớn khác như “à, con ngã vì cái cửa, để mẹ đánh cái cửa nhé…” hay là “à, con bị đau là tại cái ghế, để mẹ đánh chừa cái ghế…” Mẹ sẽ dạy con về sự thực “con ngã là do con không để ý khi bước đi, lần sau con chú ý nhé”…

– Không mua đồ chơi độc hại cho con và cũng không mua vô tội vạ nhiều đồ chơi tràn lan như một số nhà khác. Mẹ sẽ tự khâu búp bê cho con và chỉ mua những đồ sạch mang tính giáo dục cao. Mẹ sẽ dần dạy con biết cách tiết kiệm và tự kiểm soát có ý thức. Mẹ không sống dựa vào ai, mẹ không tiêu tiền của ai, nên mẹ sẽ dạy con biết cách quý những giọt mồ hôi của mẹ.

Yêu con rất nhiều và sẽ cố gắng viết cho con nhiều hơn nữa…

 

 

 

Cô gái hai tháng tuổi của mẹ

Con đã được 2 tháng tuổi và 9 ngày rồi.

Trộm vía, mẹ phải đần người ra một lúc mới tính ngày tuổi của con đấy. Mẹ không giống một số mẹ khác là đếm từng ngày của con. Mẹ chả thấy sốt ruột, cũng không đếm từng ngày một làm gì. Mọi thứ cứ thuận theo tự nhiên thôi con nhỉ!

Cô gái hai tháng tuổi của mẹ dạo này trông vẫn giống con trai lắm, mặc dù con vẫn điệu ơi là điệu.

Mỗi sáng khi tỉnh giấc, việc đầu tiên của con là cười tủm tỉm. Nếu cái tủm tỉm ấy được khuyến khích động viên bằng những lời chào hỏi buổi sáng, những bài hát giọng còn khê ngái ngủ hay thậm chí chỉ bằng ánh mắt đầy yêu thương là đã kéo rộng đến mang tai rồi, hay còn gọi là cười không thấy tổ quốc.

Cô gái hai tháng tuổi của mẹ đã đòi nằm sấp và ngỏng cổ lên tít tắp.

Cô gái hai tháng tuổi của mẹ đã chu mỏ lên u, ơ, a, e nói chuyện rôm rả (trộm vía, may mà con cũng có điểm giống mẹ)

Cô gái hai tháng tuổi đã biết giận khi mẹ đọc thơ hay kể chuyện hay hát hò mà không tập trung nhìn vào mắt con

Cô gái hai tháng tuổi đã biết nắm chặt tay mẹ và nắm đồ chơi giật loạn xạ

Dạo này mẹ bận qua nên không có nhiều thời gian để viết cho con. Dù đã có bác giúp việc nhưng phần lớn mẹ vẫn muốn tự chăm sóc cho con gái yêu của mẹ. Ngay cả góc chơi của con mẹ cũng chưa làm gì vì mẹ biết con chưa đến tuổi để nhận thức được. Mẹ sẽ làm những gì mà con cần đã nhé.

Yêu con và sẽ cố gắng thường xuyên viết cho con hơn nữa.

Có những lúc mẹ đã gục đầu trong xe để khóc một mìnha, vì mệt mỏi, vì nhiều chuyện, nhưng cứ nghĩ đến con, mọi thứ lại bay vèo đi mất. Mẹ chỉ muốn con nhìn thấy khuôn mặt hạnh phúc của mẹ. Mẹ biết, con chưa đủ tuổi để hiểu, nhưng con có thể cảm nhận được.

Vì con, mẹ đã, đang và sẽ hy sinh nhiều thứ của bản thân, kể cả những cảm xúc rất thực của mình mẹ cũng sẽ tạm quên đi. Vì con, tất cả vì con hết nhé!