Hãy yêu con và nuôi con bằng bản năng của cha mẹ

Khi có con mới hiểu được làm cha mẹ rất cần có bản lĩnh.

Sẽ có rất nhiều lời khuyên ngay cả khi ta có cần nó hay không. Bất cứ ai gặp trên đường cũng có thể đưa ra những lời bình luận và hàng tá lời khuyên. Bổ ích có, không bổ tí nào cũng có, tử tế có và không tử tế cũng có. Việc của cha mẹ là biết phân loại những lời khuyên đó, hãy dùng bản năng của mình và kinh nghiệm cuộc đời của mình để biết nên giữ và nên vứt những lời khuyên nào.

Mình rất ít khi đưa ra những lời bình luận và so sánh trẻ con này với trẻ con khác, vì hiểu rằng bản thân mình cũng không hề muốn bị/ được so sánh với ai cho dù đó là lời khen hay chê thì không làm tổn thương mình thì cũng làm tổn thương người khác. Vậy tốt nhất cái mình không muốn nhận cũng đừng bắt người khác phải nhận làm gì.

Kinh nghiệm của các bà mẹ thật quý báu và thất đáng trân trọng khi chia sẻ với các bà mẹ khác. Nhưng đã là cha mẹ thì cần hiểu rằng có những quy luật chung và cũng có những quy luật riêng chỉ phù hợp với đứa trẻ này mà không thể áp dụng cho đứa trẻ khác. Duy nhất có một điều có thể áp dụng cho toàn thể các bé: đó là nhu cầu được yêu thương.

Giờ mình đã là một bà mẹ U40, đủ tuổi để nhận thức sâu sắc cuộc đời, và mình vẫn rất nhớ thời thơ ấu của mình- một tuổi thơ mình đã coi là tuyệt đẹp dù cuộc sống hoàn toàn không đầy đủ như bây giờ, có nước mắt, có đánh nhau với anh trai và trẻ hàng xóm, có những tiếng cười triền miên bên mâm cơm gia đình cũng như bạn bè và một lũ trẻ con tôn mình là đại ca. Đẹp, đơn giản vì có rất nhiều tình yêu thương ở đó!

Mình rất hạnh phúc khi được bố cõng và công kênh trên cổ. Hạnh phúc vô bờ bến!

Mình rất hạnh phúc khi được mẹ ôm ấp dỗ dành mỗi khi mệt hay muốn làm nũng. Hạnh phúc khi được mẹ dắt tay đi chợ, đi chơi…

Mình rất hạnh phúc khi kể chuyện ở trường mẫu giáo trong bữa cơm cho bố mẹ…

Mình rất hạnh phúc khi lần đầu được tỏ ra là người lớn khi xung phong đút cơm cho đứa em họ kém mình 2 tuổi ở lớp mẫu giáo

Mình rất hạnh phúc khi được bố mẹ, hàng xóm, các cô các cậu, người qua đường khen ngợi

Mình rất hạnh phúc khi trời mưa được chạy ra ngoài tắm mưa cùng lũ bạn mà không sợ bị ăn đòn…

Hóa ra hạnh phúc của trẻ con thật đơn giản. Được coi trọng, được yêu thương vỗ về, được tự làm những gì chúng thích tất nhiên trong khuôn khổ cho phép (ko mang tính phá hoại nhé)

Mình rất đau khổ khi chứng kiến bố mẹ cãi nhau

Mình rất chán khi sáng ra phải đi học vì đến trường chán ngẳt

Mình rất buồn khi mình nghĩ rằng mẹ yêu anh trai hơn mình (bố đi vắng, mẹ rất công bằng nhưng đôi lúc mình vẫn bị rơi vào cảm giác đó)

Mình rất tủi thân khi không được bố mẹ hiểu mình…

Mình rất sợ khi bị mẹ hoặc ông bà đánh đòn…

Từ những cái sợ, buồn, tủi thân đó mình sẽ tự rút ra một điều: nhu cầu yêu thương đúng đắn của trẻ nhiều không kém nhu cầu được ăn ngủ nghỉ. Đánh con là một việc nên tránh. Đừng nghĩ trẻ con không biết gì, mỗi ngày của con trôi qua chúng ta không thể lấy lại, vậy hãy làm những gì tốt nhất cho con, để lại cho con những kỷ niệm thật đẹp chứ ko phải là vết sẹo. Nghiêm khắc rất cần. nước có quốc pháp, nhà có gia phong. Cái gì cũng có nguyên tắc, nhưng rất cần một sự linh hoạt và mềm dẻo đối với trẻ

Giờ có xu hướng dạy con độc lập bằng cách rèn trẻ tự chơi, tự ngủ, khóc không bế để không bện hơi và không đòi bế. Mỗi nhà có một hướng dạy con. Nếp của mẹ cũng đã ngủ riêng, nhưng mẹ không muốn để con có cảm giác khóc lóc rồi không được thì sẽ tự nín. Mẹ nhớ lại những cảm giác thời nhỏ của mẹ, cái cảm giác khi khóc không ai dỗ khiến mẹ tủi thân và cứ nghĩ bố mẹ không yêu mình. Sau này lớn thì mẹ hiểu tình yêu của cha mẹ với con cái là vô bờ. Mẹ cũng đã thành một người đàn bà quá độc lập, 3 tuổi tự xúc cơm ăn, tự đi học, tự làm hết mọi việc, tự kiếm tiền, tự lập mọi thứ cho dù ngày nhỏ mẹ vẫn được ông bà ngoại yêu chiều. Tự lập là cả một quá trình trên cả chặng đường đời,  yêu con sẽ không khiến con trở thành người kém độc lập nếu biết cách hướng đạo. Còn khiến con nghĩ mình không được yêu thương cho dù vật chất được cung cấp thừa mứa cũng không bằng được ôm và động viên thì chưa chắc con đã độc lập mà có khi lại trở thành một đứa trẻ lạnh lùng và xa cách.

Có câu ” mỗi loại xe cần riêng một loại dầu nhớt”. Cách dạy con của nhà này chưa chắc đã phù hợp với nhà khác! Vậy làm cha mẹ, hãy dựa vào bản năng của mình để tìm được loại dầu thích hợp!

Và hơn hết, hãy biết yêu thương con và giành cho con cái quý giá nhất mà không tiền nào mua được: đó là thời gian và tình yêu!

Speak Your Mind

*