Archives for February 2014

Dành cho con gái

_MG_0894

Con gái đã mười tháng rưỡi rồi, và nhiều tháng qua, mẹ đã không viết một dòng nào cho con cả. Chỉ là vì toàn bộ thời gian còn lại trừ khi làm việc hoặc đi chợ nấu ăn mẹ đều giành hết để ở bên con. Mẹ thực sự nghĩ những giây phút ấy thật hạnh phúc dù có mệt mỏi, dù có phải hy sinh rất nhiều thú vui khác của mẹ như đọc sách, xem phim hay chỉ đơn giản là ngồi kiểm điểm lại những gì trong ngày để rút ra những kinh nghiệm sống cần thiết.

Con gái của mẹ,

Con là một cô gái bộc lộ cá tính từ rất sớm. Con có ý thức tự lập, từ cách muốn tự ăn, từ cách muốn tự làm những gì con mong muốn, từ cách tự cầm bình sữa để bú. Con có thiên hướng giống mẹ về tính quyết đoán, khi đã không muốn là nhất định không chịu theo dù được dỗ dành thế nào. Mẹ mừng vì điều đó, nhưng mẹ cũng lo vì điều đó. Điều đó gắn với việc cần nhiều thời gian để giáo dục cho con hơn những bạn chỉ đâu ngồi đấy, bảo gì làm đó. Mẹ tin với bản năng của một người mẹ, hiểu cá tính giống cá tính mẹ đang sở hữu, mẹ sẽ cảm nhận được cái con cần, mẹ sẽ hướng dẫn con sao cho con được làm những điều con mong muốn mà không đi quá các phạm vi không được phép của một người tử tế.

Con gái của mẹ,

Mẹ đã tự hào với chính mình khi thấy con trưởng thành hàng ngày. Mẹ đã nhận ra rằng bản năng của một người mẹ tốt hơn tất cả các loại sách vở khác, vì mẹ đã đi đúng đường khi cảm nhận được cái con cần

Mẹ đã không hề phí công khi hàng ngày ngồi trò chuyện, đọc sách, đọc thơ, kể chuyện cho con nghe, mặc cho nhiều người cười cho rằng đó là trò vô bổ vì họ nghĩ trẻ con chả biết gì. Mẹ biết con cảm nhận được hết, chỉ là con chưa nói được, nhưng những gì mẹ đọc, mẹ làm con đều ngấm dần, để rồi con được tương tác hàng ngày với mẹ. 8 tháng tuổi con biết gọi “Mẹ”, rồi vốn từ vựng của con được bổ sung rất nhiều… Giờ con đã biết gọi mẹ, gọi ba, gọi bà, con biết nói “nhanh nhanh”, “nhanh lên”, “ngon ngon”… Đó có phải là món quà giành cho mẹ, cho những nỗ lực của mẹ, đúng không con?

_MG_0416

Mỗi tối mẹ không để con tự chơi với đống đồ chơi rồi ngồi ôm máy tính, hay ôm điện thoại để lên FB quảng cáo về cách dạy con giỏi như một số bà mẹ khác. Thay vào đó, mẹ giành hết thời gian đó cho con. Chơi với trẻ con là một nghệ thuật, biết con mình như thế nào để chơi đúng cách cũng là một nghệ thuật không hề dễ. Con biết không, con chơi rất ngoan và qua những lúc chơi với con, mẹ phát hiện ra nhiều tố chất của con. Con rất cẩn thận khi mẹ ở xa chỗ con, và con cảm thấy không an toàn về điều đó. Mỗi khi cảm nhận được mình không được an toàn, con đều gọi mẹ đến bên cạnh. Mẹ mừng. Và mẹ luôn đến bên con, chỉ để con biết rằng, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh con, khi con cần. An toàn là điều mà ngay cả người trưởng thành như mẹ vẫn cần. Và bản thân mẹ biết rằng, nếu có ai đó tặng cho con cảm giác ấy, đó là hạnh phúc. Mẹ muốn đem lại cho con niềm hạnh phúc đó, bây giờ, vì thế giới của con còn quá nhỏ. Chỉ mong rằng sau này khôn lớn, sẽ có nhiều người tặng cho con cảm giác đó, cũng như con cũng đem tặng sự an toàn cho những người con yêu thương.

Mẹ không mua quá nhiều đồ chơi cho con, mặc dù bà nội khi nào sang cũng rầy la mẹ. Bà thấy cháu ngoại được bao phủ bởi quá nhiều đồ chơi, còn con chỉ có vài món. Mỗi bà mẹ một quan điểm về giáo dục. Mẹ nghĩ rằng trẻ con rất nhanh chán, có những món đồ chơi hàng triệu đồng mà chỉ chơi có vài lần thì không đáng chút nào. Mẹ chỉ đầu tư cho con những thứ đồ chơi chơi được lâu và có tính giáo dục cao, và thật cần thiết. Ngoài ra, con sẽ chỉ được chơi những đồ tự chế. Như vậy cả mẹ và con sẽ có cả mảng sân chơi đầy sáng tạo vì luôn nghĩ ra những món không phải đồ chơi cũng vẫn là đồ chơi. Ở đời cái gì sẵn có quá đôi khi khiến cho người sử dụng không biết hết giá trị của những thứ có sẵn đó, phải không con?

Mẹ không cho con ăn quá nhiều đồ đóng hộp như cô Trang cho em PP ăn, dù đồ ăn đó được mua từ Mỹ. Có thể cô Trang làm thế để giảm bớt thời gian nấu nướng, đó thực sự là việc giải phóng đáng kể thời gian cho một bà mẹ vì có thể cô có những mục tiêu khác cần phải làm. Còn mẹ, mục tiêu của mẹ là cho con hiểu từ nhỏ về những cung bậc về cảm xúc khi được va chạm với môn nghệ thuật đầy quyến rũ “Ẩm Thực”. Mẹ không muốn con gái mẹ trở nên thờ ơ như ba con với đồ ăn, vì mẹ biết, từ bé đến lớn, những đồ ba được ăn hoàn toàn không hề hấp dẫn. Mẹ muốn từ bé con đã cảm nhận được đồ ăn tuyệt vời như thế nào, cảm nhận từng loại thịt, cá, rau, củ quả tươi roi rói khi qua bàn tay chế biến của người thân. Mẹ chỉ mong muốn rằng con cũng quen với hình ảnh bếp núc của một người phụ nữ và làm điều đó với niềm vui khi cảm nhận được sự thơm ngon đến tinh tế của món ăn sau khi nấu, chứ không phải vui vì để được mọi người khen ngợi khi con khoe những món con nấu. Hãy hiểu điều cốt lõi của niềm vui, thay vì tận hưởng những tác động bên ngoài phù phiếm.

Con gái mẹ

Mẹ sẽ là người hướng đạo cho con, nên mẹ tin và mong muốn rằng con sẽ lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ, ảnh hưởng tính cách của mẹ. Đó là sống chân tình, thật với bản thân mình, thật với người thân của mình, thật với xã hội thật của mình. Con đang sống trong một xã hội mà giá trị ảo đang lấn sân giá trị thật, mẹ chỉ mong con không bị những ảo ảnh đó nhuộm mầu. Đời còn dài, và con thì quá bé. Những điều mẹ lo lắng tưởng chừng còn quá xa nhưng thực ra lại rất gần. Vì mỗi thời gian trôi qua, con lại lớn lên một chút. Một chút, chút một văn hóa sống của một gia đình, một cộng đồng, một xã hội sẽ thấm dần vào con, thấm dần con ạ… Do vậy chẳng có gì là quá sớm, phải không con?

Con gái mẹ mười tháng rưỡi rồi. Con đã biết lẫy rất sớm (2,5 tháng), biết bò sớm (6 tháng), biết vịn đứng sớm (7 tháng), biết nói sớm (8 tháng), giờ đang tập đứng và mẹ tin có sẽ biết đi sớm. Vậy mẹ cũng mong con sẽ nhận biết sớm được giá trị thật cần thiết của một người tử tế. Mẹ sẽ đồng hành cùng con trên con đường đó…

_MG_0425

Yêu con!