Archives for June 2014

Lần đầu tiên gặp biển

Con sắp 15 tháng rồi và đây là lần đầu tiên con biết biển là gì, con gái ạ

Chỉ mấy ngày nữa là mẹ sẽ cho con đi Đà Nẵng, nhưng vì chuyến đi Sầm Sơn này có rất đông các bạn trẻ con, nên mẹ vẫn quyết định đưa con đi.

Trộm vía, con là một em bé ngoan, rất ngoan. Trên đường đi con chỉ chơi và ngủ, không quấy khóc lần nào.

Lần đầu tiên dẫn con xuống biển, mẹ ôm con và cho con làm quen dần dần. Mẹ muốn con có cảm giác an toàn khi làm quen với một thứ vô cùng mới lạ, sống động và bao la. Con đã ôm lấy mẹ, hai mẹ con cùng nhảy sóng rất vui. Khi con đã quen và cảm thấy thích thú, mẹ mới đặt con xuống cát gần chỗ sóng đánh. Và rồi con cũng quen, con lẫm chẫm chạy ra nghịch sóng, nhìn hình ảnh đó đáng yêu vô cùng con gái biết không?

ảnh (66)

Và rồi con cứ ôm riết lấy mẹ. Hai mẹ con cùng nhau ăn sáng, cùng nhau đi xích lô, cùng nhau đi xe lôi, cùng nhau xuống biển nghịch cát, cùng nhau tắm, cùng ôm nhau ngủ. Mẹ đã có những khoảnh khắc thật ý nghĩa bên con. Cảm ơn con đã đem lại cho mẹ những khoảng thời gian thật vui và ý nghĩa, cho dù mẹ đã rất mệt.

ảnh 2

 

Và đây là lần đầu tiên con được gặp và chơi với nhiều anh chị em đến vậy. Trong quá trình chơi, mẹ phát hiện ra con là một đứa bé biết chia sẻ, con sẵn sàng chia đồ chơi cho các bạn nhỏ và cùng chơi rất vui. Chỉ có điều khi về phòng, các bạn ý toàn chơi điện tử, khi con nhẩn nha sang phòng chơi thì chả còn ai chơi cùng.

Mẹ đã không cho con biết game điện tử là gì, và mẹ cũng hoang mang vô cùng khi xung quanh mẹ bạn nhỏ nào cũng ôm Ipad và Iphone. Mẹ sẽ giữ con được bao lâu? bao lâu nhỉ? Mẹ chỉ muốn các con hãy đặt những vật vô tri hấp dẫn kia xuống và hãy chơi, hãy tương tác với nhau bằng những trò chơi có đối thoại, có cảm xúc thực để các con xây dựng với nhau tình cảm thực, kinh nghiệm thực về các mối quan hệ xã hội thực vì các con sẽ phải ăn gạo thực, cá thực và chung sống với những người có thực. Mẹ biết đó là việc thật khó nếu chỉ có một mình mẹ và một vài mẹ khác mong muốn thế. Nếu đa số các mẹ vì quá mệt mỏi, chỉ muốn yên thân để bản thân các mẹ cũng lên mạng đắm chìm vào đó giải trí, và đơn giản các bố các mẹ chỉ cần đưa cho con một cái máy. Rồi cả nhà mỗi người một máy, đắm chìm vào một thế giới mà ai cùng trèo lên đó để trao đổi, để chia sẻ cảm xúc thay vì ngồi mặt đối mặt, tay nắm tay và nói ra những lời từ trái tim. Mẹ có làm được không nhỉ khi ngay trong nhà, ba con cũng đã không thể từ bỏ cái máy xuống hoàn toàn khi chơi với con? Một bàn tay có vỗ thành tiếng không nhỉ?

Trong quá trình con chơi, mẹ cũng nhận thấy cả tính cương quyết của con trong đó. Mới một tuổi, nhưng nếu con muốn, con sẽ quyết tâm giành lại đồ chơi đến cùng. Có những anh chị cao hơn con rất nhiều, con cũng sẵn sàng ôm chặt, giằng lấy đồ chơi mà con thích, dù bị xô đẩy ngã đau chăng nữa. Mẹ chỉ im lặng đứng ngoài, xem con tự xử lý tình huống thế nào, mẹ cũng chỉ nhẹ nhàng chắc nhở con “nếu đó không phải là đồ chơi của con, thì nếu con thích, con phải hỏi mượn anh chị, chứ không nên phản ứng như thế. Còn nếu anh chị không cho mượn, thì con cũng phải biết chấp nhận thôi”. Mẹ muốn con hiểu ở đời có những thứ mình muốn nhưng cũng không thể có. Sau này lớn, con sẽ ngấm được tư tưởng đó nhiều hơn. Và học cách chấp nhận cũng là một kỹ năng con cần phải học, và phải học từ bây giờ.

Nhìn con thút thít, thút thít khi không mượn được đồ chơi mình thích, mẹ cũng thương lắm. Nhưng con nhé, hãy biết chấp nhận. Những lúc đó, mẹ chỉ ôm con vào lòng và nói “mẹ biết con buồn lắm, mẹ biết con muốn chơi đồ chơi đó, vậy khi bạn nào mượn đồ chơi của con, nếu con không cho mượn, bạn cũng sẽ buồn như con bây giờ”. Mẹ không rõ con có thể hiểu bao nhiêu phần trăm lời mẹ nói, chỉ biết rằng con đã rất biết chia sẻ đồ chơi của mình. Cả bộ đồ xúc cát của con có lúc các bạn giành chơi hết sạch, con cũng không la khóc gì, chỉ se sẽ bò ra lấy những món để thừa trên cát. Mẹ yêu con vô cùng!

Mẹ không biết cách mẹ dạy con có đúng không khi cuộc đời đầy rẫy những cạnh tranh cả lành mạnh cả không.

Mẹ không biết đã định hướng đúng cho con khi con sinh vào một thời điểm con người quá thực dụng với nhau, thậm chí giữa cả những người thân

Mẹ không biết. Mẹ chỉ biết rằng mẹ được sinh ra, lớn lên, được nuôi nấng, dạy dỗ và giờ đây vẫn được bao bọc trong môi trường đó. Gia đình mẹ không giầu nhưng cũng không nghèo. Gia đình mẹ không bao giờ có cảnh coi tiền là máu thịt như gia đình khác, không coi nặng đồng tiền đến mức coi nhẹ giá trị của những người thân. Gia đình mẹ bố mẹ và các con luôn nhường cho nhau món ngon nhất, anh em luôn thương yêu giúp đỡ nhau vô điều kiện. Gia đình mẹ không bao giờ có những chuyện tị nạnh nhau chỉ vì đồng tiền.

Con yêu, mẹ muốn con hiểu và lớn lên trong một môi trường may mắn như mẹ. Biết coi trọng giá trị con người, biết chia sẻ, nhường nhịn dù có thiệt thòi chăng nữa. Có thiệt về tiền nhưng bù lại, con được nhiều tình lắm con nhé!

Yêu con!