Archives for September 2014

18 tháng

Hôm qua, khi tình cờ đọc một email mẹ viết cho người quen nhờ tư vấn về tình hình output khi con mới mấy ngày tuổi, mẹ cứ cười khúc khích mãi. Thật thú vị khi đọc lại những thông tin rất cụ thể, hay những câu chuyện về con gái mà đôi khi trí nhớ bị những ký ức khác hay những công việc khác làm mờ nhòa đi mất. Mẹ tự hứa sẽ chịu khó vào đây hơn, để lưu lại những câu chuyện thú vị về con.

Mẹ vấn thường lấy lý do bận để không bớt chút thời gian vào đây, ghi lại những khoảnh khắc đáng yêu của con gái. Ừ, thì quả nhiên là mẹ bận. Bận kiếm tiền để trang trải chi phí cho cả một gia đình. Bận kiếm tiền để trả nợ cho căn hộ mẹ mới mua. Bận lao đầu vào công việc để doanh thu không bị sụt giảm. Bận chắt chiu từng phút để được chơi với con gái. Bận túi bụi trong bếp vì mẹ được làm việc mẹ thích và đã quen ăn ngon. Bận vẽ thiết kế nhà mới. Quá nặng đối với một người phụ nữ phải không con?

Con gái biết không… Có những lúc mẹ chỉ mong có được một cuộc sống giản dị, ở một ngôi nhà nhỏ, có nhiều cây cối và thiên nhiên xung quanh, được giành thời gian để nghiên cứu món ăn, tạo ra những món ăn mới, được cắm hoa trang trí nhà cửa, được ngồi trước một toan vải để vẽ lên những ước mơ đang chảy, được tự tay dạy con từng kỹ năng cần có, được chơi với con…. Nghe thì quá đỗi giản dị, nhưng cuộc sống luôn xô đẩy mẹ phải nhảy ra phía trước, để tự trở  thành người lo toan, người gánh vác, và cũng là người hy sinh rất nhiều cho người khác. Đó là lựa chọn của mẹ? Hay đó là mẹ nghĩ mẹ phải lựa chọn như thế? Mẹ cần thời gian để tĩnh tâm và cũng là lúc nghĩ lại xem đó có phải là lựa chọn đúng hay không???

Con gái à…

Con sắp tròn 1 tuổi rưỡi. Con gái trộm vía rất ngoan.

Tối 8h30 con tự uống một bình sữa và ôm bạn búp bê ngủ. Đến bữa cơm, con tự xúc cơm ăn rất ngoan lành. Con rất thích mang đồ chơi ra hành lang, rồi lén ném xuống dưới nhà. Vì biết sẽ không được phép làm thế, nên con đã không công khai làm việc đó, con mang các “bạn” ra, ngồi trên bậc thang, rồi khẽ nhích người về phía chỗ con có thể ném xuống. Ném xong, con cười thật khoái chí vì đã được làm việc mình thích. Ha ha

Tuổi thơ của mẹ cũng rất đẹp, và mẹ cũng nhớ đến cái cảm giác tim đập chân run nhưng đầy khoái trá khi làm những việc bị ông bà ngoại cấm. Nên mẹ hiểu cái tâm trạng của con bây giờ. Mẹ sẽ không bao giờ cấm đoán con, trừ những việc nguy hiểm gây hại đến mình và người khác. Mẹ chỉ nói “con thích ném xuống đó phải không? nhưng nếu ném hết sẽ không có đồ chơi cho con chơi đâu nhé”

Mẹ dặn các bác không bao giờ được nói những diều vớ vẩn như ông ù, ông ba bị,… hay hứa hươu hứa vượn vói con. Nếu đã nói gì thì người lớn nhất định phải giữ lời hứa. Cả nhà đang trong quỹ đạo ấy, cho dù ngoài kia giả dối vần tràn trề…

Con gái à,  hôm qua con đòi uống nước từ cốc của ba, ba không cho, con giơ tay lên định uýnh ba một cái, ba nghiêm mặt hỏi con định làm gì, con liền chững lại, và tiến đến khẽ vuốt nhẹ vào mặt ba. Ha ha… Khi kể chuyện đó, ba mẹ đã ôm bụng cười không biết bao nhiêu lâu. Con đúng là một cô bé có khả năng ứng xử nhanh như điện. Biết thế, biết thế để mẹ lên chương trình định hướng con cho đúng…

Hôm nay mẹ phải tập trung làm việc mà nghĩ mãi không ra. Mệt quá con gái à… Up ảnh này nhìn nụ cười của con để lấy tinh thần làm việc nào :))

_MG_2563