Archives for October 2014

Con sẽ không nói dối bố nữa

Vào một buối sáng năm Wright 17 tuối, bố Wright đã bảo cậu lái ô tô đưa mình đến một nơi cách nhà hơn 30 km. Mới biết lái ô tô nên cậu đã vui vẻ nhận lời.

Khi đưa bố đến nơi, Wright hẹn bố 3h chiều sẽ quay lại đón ông, sau đó liền đến rạp chiếu phim. Lúc bộ phim cuối cùng kết thúc là 5h chiều, và Wright đã trễ hẹn với bố hai tiếng đồng hồ.

Lái xe đến nơi đã hẹn, thấy bố đang kiên nhẫn ngồi ở một góc đường đợi mình, Wright thầm nghĩ nếu biết mình đã xem phim chắc han bố sẽ giận lắm. Nghĩ vậy, Wright bèn đến xin lỗi bố và đã nới dối rằng: “Con đã định đến sớm rồi bố ạ! Nhưng không may, xe bỗng nhiên bị hỏng, phải mất 2 tiếng sửa chữa mới chạy được! Con xin lỗi!”.

Nghe Wright nói xong, ông bố liền nhìn cậu con trai của mình với một ánh mắt khiến cậu bé mãi mãi không quên được.

Ông nói: “Wright à, con thấy nhất thiết phải nói dối như vậy với bố sao? Bố thật thất vọng về con đấy!”

Wright đã không thừa nhận mà còn cãi lại: “Sao vậy bố? Bố nói gì thế? Con nói hoàn toàn là sự thật mà bố!”

Bố Wright lại quay ra nhìn cậu cũng với ánh mắt thất vọng ấy, rồi nói: “Khi con không đến đúng hẹn, bố đã gọi điện cho cửa hàng sửa xe hỏi xem có phải xe bị hỏng hay không rồi. Và họ đã nói rằng con không đến đó. Vì thế, bố biết rõ nguyên nhân không phải là xe bị hỏng.”Nghe bố nói vậy, một cảm giác hố thẹn đã lan toả khắp người khiến Wright không thể không thú nhận với bố là mình đã đi xem phim. Nhưng sự thành thật ấy lại khiến ông thật buồn lòng, ông đã nói với con rằng: “Wright này, thực sự là bố rất giận đó, nhưng không phải là giận con đâu, mà giận chính bản thân mình, con ạ! Bố thấy mình không xứng đáng làm bố bởi vì không thể dạy được con mình, khiến nó phải nói dối với chính bố nó. Thôi, bây giờ bố sẽ đi bộ về nhà để suy nghĩ lại về những sai lầm trong thời gian qua của mình, con cứ lái xe về nhà trước đi nhé!”

Vậy là, việc nhận lỗi và những lời nói thật của Wright đã trở nên vô

ích.

Ông bố bắt đầu đi trên con đường sân bay đầy bụi, Wright đã lên xe đuổi theo và hy vọng bố sẽ đoi ý. Nhưng dù có tỏ ra ân hận về lỗi lầm của mình thế nào đi nữa thì người bố vẫn không để ý tới và vẫn một mình bước đi với dáng vẻ trầm ngâm suy tư, nét mặt ông thì hiện rõ nỗi ưu phiền.

Trên suôt quãng đường dài ấy, Wright đã lái xe rất chậm để luôn theo sát bố mình và cũng phần nào hiểu được nỗi đau tinh thần đang giày vò trong ông. Đây chính là một chuyện khiến Wright khổ tâm nhất trong cuộc đời và cũng là một bài học đầy ý nghĩa đối với cậu. Từ đó về sau, Wright đã không nói dối bố thêm một lần nào nữa.

glenn Doman – phuong phap day con

Bài học rút ra:

“Tử bất giáo, phụ chi qua”(Tức: con cái bất hiếu là lỗi của người làm cha). Chắc hẳn bậc cha mẹ nào cũng biết đến câu thành ngữ này, nhưng không phải ai cũng ghi nhớ.

Những hành vi, lời nói của cha mẹ có một ảnh hưởng rất to lớn đối với con cái, vì thế khi con cái làm sai điều gì thì việc làm đầu tiên người làm cha làm mẹ cần phải làm là xét lại bản thân mình.

Giáo dục con cái cũng giống như việc lái xe trên một con đường nhiều lối rẽ vây. Người lái xe luôn phải nghĩ xem lối rẽ mình đã đi là đúng hay sai. Điều này cũng giống như việc cha mẹ nên thường xuyên ngẫm nghĩ lại xem việc mình làm có sai lầm hay không. Như vậy thì mới có thể tránh mắc thêm những sai lầm khi giáo dục con cái.

Mỗi đứa trẻ cảm nhận một thế giới khác

Nick đã đến tuổi đi học. Với một cậu bé nhỏ tuổi như Nick, trường học quả thật rộng lớn. Qua cánh cổng trường là tới ngay lớp học, Nick thấy vui lắm, bởi như vậy cậu sẽ không phải đi xa nữa.

Một buổi sáng, cô giáo lên lớp và nói: “Các em, hôm nay chúng ta sẽ học vẽ !”. Trong lòng Nick chợt nghĩ: “Hay quá!”, cậu bé rất thích vẽ mà.

Nick thích vẽ rất nhiều thứ, từ những con vật dễ thương như sư tử, hổ, chim, bò v.. .v đến những đồ vật như ô tô, thuyền v.. .v

Nick bắt đầu cầm bút sáp màu lên rồi hào hứng vẽ ngay. Bỗng nhiên, cô giáo nói: “Các em, hãy đợi chút nào!”. Đợi khi cả lớp lắng nghe, cô mới nói tiếp: “Hôm nay, chúng ta sẽ học vẽ hoa!”

Nick cũng rất thích hoa, cậu bé lại cầm sáp màu để vẽ một bó hoa với những bông hoa rực rỡ màu hồng, màu cam, màu xanh da trời mà mình thích.

Khi ấy, cô giáo lại nói: “Đợi chút nào, đừng vội, cô sẽ dạy các em vẽ một bông hoa thế nào nhé!”Nói xong, cô liền vẽ lên bảng một bông hoa với cánh hoa màu hồng và cành hoa màu xanh. “Các em hãy xem, đây là một bông hoa. Bây giờ, các em hãy vẽ giống như vậy nhé! ”.

Nick nhìn bông hoa cô giáo vẽ rồi lại nhìn xuống bông hoa của mình, cuối cùng cậu bé có vẻ thích bông hoa do chính mình vẽ hơn. Nhưng cậu bé không thể nói ra điều đó, mà chỉ có thể vẽ chúng ở góc giấy.

Vào một ngày khác, khi Nick bước vào lớp, cô giáo nói: “Hôm nay, chúng ta sẽ học nặn bằng đất sét.”

Nick lại nghĩ: “Tuyệt quá!”Cậu bé vốn cũng rất thích nặn, cậu có thể nặn được rất nhiều đồ vật.

“Bây giờ, chúng ta sẽ học nặn một chiếc đĩa.”Cô giáo nói.

Nick thấy thật hứng thú: “Oh, em rất thích!”. Nặn đất sét vốn là sở thích của cậu bé, nên trong chốc lát, Nick đã nặn lên những chiếc đĩa với hình dạng khác nhau.

“Khoan đã, cô sẽ hướng dẫn cho các em cách nặn.”Cô giáo nói rồi bắt đầu nặn một chiếc đĩa có đáy sâu. “Các em có thể làm theo cô rồi!”

Cũng như hôm học vẽ, Nick nhìn lên rồi so sánh tác phẩm của cô giáo và của mình. Cậu bé thực sự thấy thích tác phẩm của mình, nhưng lại không thể nói ra. Nick chỉ biết nặn lại chiếc đĩa mà cô giáo đã hướng dẫn.

Thật nhanh, Nick đã học được sự quan sát và chờ đợi, chỉ biết làm theo những gì cô giáo đã hướng dẫn. Và cũng thật nhanh, cậu bé đã không còn làm những thứ mà mình tự sáng tạo nên nữa.

Đến một ngày, gia đình Nick cần phải chuyển nhà tới một nơi khác, nên cậu bé đành phải chuyển trường. Bây giờ, học ở ngôi trường lớn hơn, lớp học ở cách xa cong trường hơn, Nick phải leo cầu thang và dọc theo một hành lang dài mới có thể tới được lớp học.

Ngày học đầu tiên ở ngôi trường mới, Nick lại được học môn vẽ. Dù rất thích thú nhưng lần này, Nick lại ngồi chờ đợi cô giáo mà không chủ động.

Thấy Nick ngồi yên không vẽ, cô giáo liền tới gần và hỏi: “Nick, em không muốn vẽ à? ”

“Em rất thích, nhưng hôm nay chúng ta học vẽ gì ạ? “Nick trả lời.

“Cô không biết, các em có thể vẽ thoải mái, vẽ những gì mà các em muốn”.

“Thế em cần phải vẽ thế nào, thưa cô?”

“Tùy em thích! ”Cô giáo đáp.

Nick lại tiếp tục hồn nhiên hỏi: “Vậy em có thế vẽ màu gì cũng được chứ ạ?”

Cô giáo liền trả lời: “Tất nhiên rồi! Nếu tác phẩm của ai cũng giống nhau thì cô làm sao có thể biết ai vẽ đẹp hơn được?”

Thế là, Nick bắt đầu vẽ một bông hoa với màu hồng, màu cam và

xanh.

Cậu bé nhỏ Nick rất thích ngôi trường mới, dù cho cậu phải vất vả leo lên những bậc cầu thang mới có thể tới được lớp học.

Bài học rút ra:

Mỗi trẻ em đều có cảm nhận riêng về thế giới xung quanh. Với cái nhìn đặc biệt, chúng sẽ tự tạo nên một thế giới muôn màu khác nhau trong lòng mình.

Những nét bút nguệch ngoạc là một cách bộc lộ tâm tư tình cảm, tâm hồn mình đối với trẻ em chưa đến tuổi đến trường. Lúc này, điều cha mẹ cần làm là cùng với chúng vẽ nên những thứ, những điều trong lòng chúng muốn, vẽ mà nói, nói mà vẽ. Một điều không hay là hiện nay rất nhiều bậc cha mẹ lại thường nhìn con cái bằng ánh mắt người lớn, trói buộc con cái bởi những nguyên tắc cứng nhắc để cố gắng nhào nặn nên một con người kiểu mẫu, giống như việc tạo nên bộ máy hoàn chỉnh với những khuôn mẫu có sẵn. Kết quả của việc làm này là tạo ra những đứa con không biết nghe lời và những người thầy vô trách nhiệm.

Người làm cha làm mẹ cần phải học cách tạo tư tưởng thoải mái cho con cái, giúp chúng trưởng thành một cách vui vẻ, khoẻ mạnh.

Sự quyết định của người mẹ

Tác gia Kitano từng có quan điểm rằng: “Vận mệnh của một dân tộc phụ thuộc vào quyết định của người mẹ”. Kết luận này được ông rút ra sau khi tiếp xúc với nhiều phụ nữ ở khắp nơi trên thế giới với những phương pháp dạy con khác nhau.
Ông nhớ có lần tới thăm vùng quê Trung Quốc, ông đã thấy cảnh một đứa bé bị bọn trẻ khác bắt nạt. Nghe thấy tiếng khóc của con, mẹ đứa bé liền vội vàng chạy ngay tới, quát to : “Sao cháu lại đánh bạn? Lần sau làm thế nữa, bác sẽ không tha đâu!”.

Chuyện này khiến ông nghĩ ngay tới một trường hợp tương tự xảy ra ở nước Anh. Lúc đó, mẹ của đứa trẻ bị bắt nạt đã hoàn toàn không xử sự như vậy mà chỉ nhẹ nhàng hỏi bọn trẻ: “Tại sao các cháu lại bắt nạt bạn? Tất cả đều là bạn của nhau cơ mà! ”.

Như vậy, người mẹ trong trường hợp trên đã giảng giải giúp đứa trẻ hiểu tại sao không nên làm thế, còn người mẹ trong trường hợp ở Trung Quốc vì sao lại có cách giải quyết khác? Liệu xử sự như vậy có đúng không? Không hoàn toàn đúng vì nó sẽ tạo cho con cái thói quen ỷ lại và hành động không có lý trí.

Còn một lần khác, Kitano đến chơi nhà một người bạn Anh, đứa con lên 3 của họ muốn tắm cùng Kitano, anh đã đồng ý với đứa trẻ nhưng sau lại không làm như vậy. Điều này khiến mẹ đứa trẻ rất lo lắng, cho rằng: “Sao anh lại nói dối trẻ con thế? Anh không muốn thì có thể từ chối cơ mà?”. Lúc đó Kitano cảm thấy rất bối rối, nghĩ rằng mình đã lừa trẻ con. Anh càng lo lắng hơn vì không biết đứa trẻ bị lừa như thế liệu có còn lòng tin với người khác nữa không?

Nghe xong câu chuyện của Kitano, tôi chợt nhớ tới câu chuyện về một thầy giáo ở làng mình. Thầy giáo là một người được dân làng rất tín nhiệm, gia đình thầy có 3 cô con gái, tất cả đều đang đi học, đứa con gái lớn đang học cấp 3. Cuộc sống thường ngày của gia đình thầy trôi qua rất căng thang, có người khuyên thầy rằng: “Kết quả học tập của con không cao thì chắc không thể thi đỗ đại học đâu, lại ở nhà làm ruộng thôi”. Nghe vậy, thầy liền trả lời: “Con tôi có thể không thi đỗ đại học nhưng sau này nó cũng sẽ trở thành người mẹ trong gia đình, vì thế bây giờ cố gắng học tập sẽ giúp nó rất nhiều trong dạy dỗ con cái sau này”.

Glenn doman - Phuong phap day con hay Glenn doman

Bài học rút ra:

Khả năng của mỗi đứa trẻ đâu phải tự nhiên có được, tất cả đều dần được hình thành trong quá trình thích ứng với những thay đổi của điều kiện sống. Cho dù sinh ra ở bất kỳ quốc gia nào, với hoàn cảnh sống khác nhau ra sao thì mọi đứa trẻ đều được lớn lên trong vồng tay yêu thương chăm sóc của gia đình, đặc biệt là người mẹ.

Con cái chính là sản phẩm quan trọng và quỷ giá nhất mà người mẹ cống hiến cho xã hội. Nhà giáo dục học người Đức ông Fredrich Froebel từng nói rằng: “Vận mệnh của đất nước không phải nằm trong tay những người cầm quyền mà nằm trong tay của chính những người mẹ”. Những người mẹ chính là những nhà giáo dục của cả nhân loại, do đó cần phải biết làm gương cho người khác.

BẠN THÂN

Con gái à…

Con gái sắp bước sang tháng 19 rồi. Biết nhiều lắm rồi. Nói gì cũng hiểu, mà hiểu rất nhanh, ứng biến thì vô cùng linh hoạt.

Hôm qua, mẹ thấy bạn gối ôm của con gái cũ quá, liền nói “Có lẽ bạn này cũ quá rồi, để mẹ mua cho con bạn mới nhé”. Mẹ thật sai. Đó là bạn yêu quý của con. Đã là bạn thân thì dù rách rưới hay xấu xí thế nào chăng nữa, cũng mãi là bạn thân. Con nghe vậy liền hét to, chạy bổ về phía bạn búp bê ôm, ôm ghì lấy, rồi không ai dạy, con cũng chạy biến ra cửa, giấu bạn yêu của con vào một góc. Con sợ mất bạn

Con gái à

Con đã dạy mẹ một bài học về tình yêu thương. Mẹ biết lỗi, liền ôm cả con và bạn búp bê ôm vào lòng, xin lỗi cả hai bạn.