Con sẽ không nói dối bố nữa

Vào một buối sáng năm Wright 17 tuối, bố Wright đã bảo cậu lái ô tô đưa mình đến một nơi cách nhà hơn 30 km. Mới biết lái ô tô nên cậu đã vui vẻ nhận lời.

Khi đưa bố đến nơi, Wright hẹn bố 3h chiều sẽ quay lại đón ông, sau đó liền đến rạp chiếu phim. Lúc bộ phim cuối cùng kết thúc là 5h chiều, và Wright đã trễ hẹn với bố hai tiếng đồng hồ.

Lái xe đến nơi đã hẹn, thấy bố đang kiên nhẫn ngồi ở một góc đường đợi mình, Wright thầm nghĩ nếu biết mình đã xem phim chắc han bố sẽ giận lắm. Nghĩ vậy, Wright bèn đến xin lỗi bố và đã nới dối rằng: “Con đã định đến sớm rồi bố ạ! Nhưng không may, xe bỗng nhiên bị hỏng, phải mất 2 tiếng sửa chữa mới chạy được! Con xin lỗi!”.

Nghe Wright nói xong, ông bố liền nhìn cậu con trai của mình với một ánh mắt khiến cậu bé mãi mãi không quên được.

Ông nói: “Wright à, con thấy nhất thiết phải nói dối như vậy với bố sao? Bố thật thất vọng về con đấy!”

Wright đã không thừa nhận mà còn cãi lại: “Sao vậy bố? Bố nói gì thế? Con nói hoàn toàn là sự thật mà bố!”

Bố Wright lại quay ra nhìn cậu cũng với ánh mắt thất vọng ấy, rồi nói: “Khi con không đến đúng hẹn, bố đã gọi điện cho cửa hàng sửa xe hỏi xem có phải xe bị hỏng hay không rồi. Và họ đã nói rằng con không đến đó. Vì thế, bố biết rõ nguyên nhân không phải là xe bị hỏng.”Nghe bố nói vậy, một cảm giác hố thẹn đã lan toả khắp người khiến Wright không thể không thú nhận với bố là mình đã đi xem phim. Nhưng sự thành thật ấy lại khiến ông thật buồn lòng, ông đã nói với con rằng: “Wright này, thực sự là bố rất giận đó, nhưng không phải là giận con đâu, mà giận chính bản thân mình, con ạ! Bố thấy mình không xứng đáng làm bố bởi vì không thể dạy được con mình, khiến nó phải nói dối với chính bố nó. Thôi, bây giờ bố sẽ đi bộ về nhà để suy nghĩ lại về những sai lầm trong thời gian qua của mình, con cứ lái xe về nhà trước đi nhé!”

Vậy là, việc nhận lỗi và những lời nói thật của Wright đã trở nên vô

ích.

Ông bố bắt đầu đi trên con đường sân bay đầy bụi, Wright đã lên xe đuổi theo và hy vọng bố sẽ đoi ý. Nhưng dù có tỏ ra ân hận về lỗi lầm của mình thế nào đi nữa thì người bố vẫn không để ý tới và vẫn một mình bước đi với dáng vẻ trầm ngâm suy tư, nét mặt ông thì hiện rõ nỗi ưu phiền.

Trên suôt quãng đường dài ấy, Wright đã lái xe rất chậm để luôn theo sát bố mình và cũng phần nào hiểu được nỗi đau tinh thần đang giày vò trong ông. Đây chính là một chuyện khiến Wright khổ tâm nhất trong cuộc đời và cũng là một bài học đầy ý nghĩa đối với cậu. Từ đó về sau, Wright đã không nói dối bố thêm một lần nào nữa.

glenn Doman – phuong phap day con

Bài học rút ra:

“Tử bất giáo, phụ chi qua”(Tức: con cái bất hiếu là lỗi của người làm cha). Chắc hẳn bậc cha mẹ nào cũng biết đến câu thành ngữ này, nhưng không phải ai cũng ghi nhớ.

Những hành vi, lời nói của cha mẹ có một ảnh hưởng rất to lớn đối với con cái, vì thế khi con cái làm sai điều gì thì việc làm đầu tiên người làm cha làm mẹ cần phải làm là xét lại bản thân mình.

Giáo dục con cái cũng giống như việc lái xe trên một con đường nhiều lối rẽ vây. Người lái xe luôn phải nghĩ xem lối rẽ mình đã đi là đúng hay sai. Điều này cũng giống như việc cha mẹ nên thường xuyên ngẫm nghĩ lại xem việc mình làm có sai lầm hay không. Như vậy thì mới có thể tránh mắc thêm những sai lầm khi giáo dục con cái.

Speak Your Mind

*