Mỗi đứa trẻ cảm nhận một thế giới khác

Nick đã đến tuổi đi học. Với một cậu bé nhỏ tuổi như Nick, trường học quả thật rộng lớn. Qua cánh cổng trường là tới ngay lớp học, Nick thấy vui lắm, bởi như vậy cậu sẽ không phải đi xa nữa.

Một buổi sáng, cô giáo lên lớp và nói: “Các em, hôm nay chúng ta sẽ học vẽ !”. Trong lòng Nick chợt nghĩ: “Hay quá!”, cậu bé rất thích vẽ mà.

Nick thích vẽ rất nhiều thứ, từ những con vật dễ thương như sư tử, hổ, chim, bò v.. .v đến những đồ vật như ô tô, thuyền v.. .v

Nick bắt đầu cầm bút sáp màu lên rồi hào hứng vẽ ngay. Bỗng nhiên, cô giáo nói: “Các em, hãy đợi chút nào!”. Đợi khi cả lớp lắng nghe, cô mới nói tiếp: “Hôm nay, chúng ta sẽ học vẽ hoa!”

Nick cũng rất thích hoa, cậu bé lại cầm sáp màu để vẽ một bó hoa với những bông hoa rực rỡ màu hồng, màu cam, màu xanh da trời mà mình thích.

Khi ấy, cô giáo lại nói: “Đợi chút nào, đừng vội, cô sẽ dạy các em vẽ một bông hoa thế nào nhé!”Nói xong, cô liền vẽ lên bảng một bông hoa với cánh hoa màu hồng và cành hoa màu xanh. “Các em hãy xem, đây là một bông hoa. Bây giờ, các em hãy vẽ giống như vậy nhé! ”.

Nick nhìn bông hoa cô giáo vẽ rồi lại nhìn xuống bông hoa của mình, cuối cùng cậu bé có vẻ thích bông hoa do chính mình vẽ hơn. Nhưng cậu bé không thể nói ra điều đó, mà chỉ có thể vẽ chúng ở góc giấy.

Vào một ngày khác, khi Nick bước vào lớp, cô giáo nói: “Hôm nay, chúng ta sẽ học nặn bằng đất sét.”

Nick lại nghĩ: “Tuyệt quá!”Cậu bé vốn cũng rất thích nặn, cậu có thể nặn được rất nhiều đồ vật.

“Bây giờ, chúng ta sẽ học nặn một chiếc đĩa.”Cô giáo nói.

Nick thấy thật hứng thú: “Oh, em rất thích!”. Nặn đất sét vốn là sở thích của cậu bé, nên trong chốc lát, Nick đã nặn lên những chiếc đĩa với hình dạng khác nhau.

“Khoan đã, cô sẽ hướng dẫn cho các em cách nặn.”Cô giáo nói rồi bắt đầu nặn một chiếc đĩa có đáy sâu. “Các em có thể làm theo cô rồi!”

Cũng như hôm học vẽ, Nick nhìn lên rồi so sánh tác phẩm của cô giáo và của mình. Cậu bé thực sự thấy thích tác phẩm của mình, nhưng lại không thể nói ra. Nick chỉ biết nặn lại chiếc đĩa mà cô giáo đã hướng dẫn.

Thật nhanh, Nick đã học được sự quan sát và chờ đợi, chỉ biết làm theo những gì cô giáo đã hướng dẫn. Và cũng thật nhanh, cậu bé đã không còn làm những thứ mà mình tự sáng tạo nên nữa.

Đến một ngày, gia đình Nick cần phải chuyển nhà tới một nơi khác, nên cậu bé đành phải chuyển trường. Bây giờ, học ở ngôi trường lớn hơn, lớp học ở cách xa cong trường hơn, Nick phải leo cầu thang và dọc theo một hành lang dài mới có thể tới được lớp học.

Ngày học đầu tiên ở ngôi trường mới, Nick lại được học môn vẽ. Dù rất thích thú nhưng lần này, Nick lại ngồi chờ đợi cô giáo mà không chủ động.

Thấy Nick ngồi yên không vẽ, cô giáo liền tới gần và hỏi: “Nick, em không muốn vẽ à? ”

“Em rất thích, nhưng hôm nay chúng ta học vẽ gì ạ? “Nick trả lời.

“Cô không biết, các em có thể vẽ thoải mái, vẽ những gì mà các em muốn”.

“Thế em cần phải vẽ thế nào, thưa cô?”

“Tùy em thích! ”Cô giáo đáp.

Nick lại tiếp tục hồn nhiên hỏi: “Vậy em có thế vẽ màu gì cũng được chứ ạ?”

Cô giáo liền trả lời: “Tất nhiên rồi! Nếu tác phẩm của ai cũng giống nhau thì cô làm sao có thể biết ai vẽ đẹp hơn được?”

Thế là, Nick bắt đầu vẽ một bông hoa với màu hồng, màu cam và

xanh.

Cậu bé nhỏ Nick rất thích ngôi trường mới, dù cho cậu phải vất vả leo lên những bậc cầu thang mới có thể tới được lớp học.

Bài học rút ra:

Mỗi trẻ em đều có cảm nhận riêng về thế giới xung quanh. Với cái nhìn đặc biệt, chúng sẽ tự tạo nên một thế giới muôn màu khác nhau trong lòng mình.

Những nét bút nguệch ngoạc là một cách bộc lộ tâm tư tình cảm, tâm hồn mình đối với trẻ em chưa đến tuổi đến trường. Lúc này, điều cha mẹ cần làm là cùng với chúng vẽ nên những thứ, những điều trong lòng chúng muốn, vẽ mà nói, nói mà vẽ. Một điều không hay là hiện nay rất nhiều bậc cha mẹ lại thường nhìn con cái bằng ánh mắt người lớn, trói buộc con cái bởi những nguyên tắc cứng nhắc để cố gắng nhào nặn nên một con người kiểu mẫu, giống như việc tạo nên bộ máy hoàn chỉnh với những khuôn mẫu có sẵn. Kết quả của việc làm này là tạo ra những đứa con không biết nghe lời và những người thầy vô trách nhiệm.

Người làm cha làm mẹ cần phải học cách tạo tư tưởng thoải mái cho con cái, giúp chúng trưởng thành một cách vui vẻ, khoẻ mạnh.

Speak Your Mind

*