Archives for August 2015

Câu chuyện của Nếp 2 tuổi – 2

Phải đến tận 2 tuổi mẹ mới cho Nếp lên Đại Lải. Xuân Mai thì cho Nếp đi nhiều rồi, từ ngày bé tí tẹo. Sở dĩ chưa cho Nếp lên Đại Lải sớm vì trên đó nhà cửa của ông bà không phù hợp với một bạn bé, có nhu cầu an toàn. Ông nội lại xây ngay cái chuồng gà và lợn ngay sát nhà, mùi hôi xộc thẳng vào nhà, rất khó chịu.

Nếp giờ lớn hơn rồi, cũng nên cho trải nghiệm nhiều môi trường hơn. Lần này, Nếp lên Đại Lải chơi với ông, Nếp biết thêm nhiều thứ. Lần đầu tiên Nếp gặp bạn bò đấy, cả bạn lợn nữa. Gà vịt cá thì thấy nhiều ở Xuân Mai rồi.

Mẹ dạy Nếp cách giao tiếp cơ bản. Mẹ bảo, đầu tiên con giới thiệu tên con nhé, sau đó con hỏi “bạn đã ăn no chưa?” Ha ha

Thế là Nếp gặp bạn mèo cũng hỏi “Bạn mèo ơi, bạn ăn no chưa?”- Gặp bạn bò thì hỏi “Bạn bò ơi, tớ là Nếp đây, bạn ăn no chưa?” – Rồi lại nói luôn “Bạn ăn xôi lạc không?” – Choáng quá! Mời bò ăn xôi lạc!

Lát sau, thây sbanj bò đến gần, Nếp bảo “mẹ ơi, mắt bạn bò tròn tròn” – Đúng rồi, mắt bạn bò tròn thật í! – Mắt bạn bò tròn như mắt mẹ, măt ba.

Thế là mắt mẹ tròn xoe thật! Nếp giỏi quá!

 

Chuyện của Nếp 2 tuổi – 1

Lâu lắm rồi mẹ không viết cho con. có những chuyến đi công tác đằng đẵng, có những kế hoạch lâu dài và ngắn hạn, có những khoản nợ và khoản chi khiến mẹ xoay vần, miễn làm mọi thứ tốt nhất nhanh nhất để cứ chiều về có thể đón con sớm, đưa con về, nấu ăn cho con và chơi với con thật thật lâu

Có những câu chuyện của con khiến cả nhà cười thật vui, có những câu chuyện rất nghê, nhưng có những câu chuyện khiến ba mẹ phải sững sờ vì không ngờ con lớn nhanh đến thế. Mẹ sẽ cố gắng viết lại vào đây để sau này khỏi quên những câu -chuyện- thú- vị- của – con

Câu chuyện 1:

Ba ngủ ngáy. Rât to. Và thường đi ngủ trước cả nhà. Mẹ luôn đợi Nép ngủ rồi mới dám ngủ. Cứ 8h tối là cả nhà tắt đèn lên giường, chỉ nói chuyện rù rì khoảng nửa tiếng là Nếp đã ngủ rồi. Thường khi nghe ba ngáy, Nếp sẽ bắt chước. Và mẹ không lúc nào nhịn được cười. Hôm đó ba có việc phải làm cho sếp mà chờ Nếp ngủ thì sốt ruột, nên ba giả vờ ngáy. Cũng rất to. Nếp khe khẽ tiến về phía mẹ, thì thào “Mẹ ơi, ba ngáy to quá” – Cả ba và mẹ đều buồn cười. Nhưng ba vẫn giả vờ ngáy. Đến lúc này, Nếp lại chêm thêm một câu “Ba ngáy sợ quá mẹ ạ” – Thế là cả nhà cười, chả ai ngáy được nữa.

Câu chuyện 2:

Dạo này Nếp bắt chước mẹ, hay nói “khổ thân tôi”… Mẹ đã cố gắng bỏ bớt nhưng thỉnh thoảng vẫn dính, không tránh được. Hôm rồi, Nếp rặn ị khó quá, hơi táo mà, thế là nàng ôm bụng bò lăn ra rồi kêu “ôi giời ơi, khộ thân tôi tóa… Không ị được”

Câu chuyện 3:

Trước khi đi ngủ, ba mẹ thường cho Nếp chơi Ipad khoảng 15 phút, để nghe nhạc là chính. Mấy hôm nay chả hiểu sao nàng lại mò ra cái đoạn video quay lại cảnh trẻ con đi tiêm, khóc như ri. Mẹ sợ Nếp xem không tốt nên bảo con đừng xem nữa, chọn ca nhạc xem cho vui. Không ngờ nàng chỉ vào một anh đang tiêm không khóc, nàng bảo “anh này dúng cảm tiêm không khóc, bạn này kém quá, tiêm khóc to” Hóa ra con đã biết quan sát và nhận xét rồi. Hèn gì hôm đi khám, con rất bình tĩnh nhìn bác sỹ khám cho rồi đến khi rửa mũi con nằm yên không khóc một tiếng nào. mỗi lần khó chịu, con chỉ hự lên một tiếng. Mẹ ngạc nhiên và tự hào về con lắm.