LÀO – HÀNH TRÌNH 2300 km

Con gái đã cùng ba mẹ đi phượt xa rất nhiều rồi. Nào là cắm trại ở Cúc Phương, nào Sapa nằm thở trong sương 5 độ C, nào Mộc Châu Sơn La, nào Đà Bắc Thác Bờ, nào Mai Châu,…. Nhưng có lẽ đây là chuyến phượt xa nhất bằng ô tô của con. Ngày nào cũng trên từng cây số vài trăm km

Một số người ngạc nhiên khi ba mẹ lại dũng cảm cho con đi phượt kiểu này, nhưng mẹ tin là con đi được vì từ bé con đã thích nghi với kiểu đi bụi rồi. Con chỉ việc ngồi trên ghế riêng, trên xe thì con ngủ, dậy đói là ăn, ăn xong lại ngủ. Đến nơi, con có lẽ là người khỏe nhất đoàn và đúng giờ nhất đoàn. Cả đoàn có 11 người, trong đó có người nước ngoài. Nhưng con luôn là người dậy đúng giờ và tập trung đúng giờ hẹn nhất.

Ngày 1 ( xuất phát mùng 2 Tết âm lịch) Hà Nội – Con Cuông

Chặng đường đầu tiên cả đoàn vượt qua ngày 1 là Hà Nội – Nâm Cắn, Nghệ An. Đoạn này mọi người chọn đi đường HCM. Đường HCM giờ ko còn đẹp và lãng mạn như trước. Đông và khá bụi. Trưa đoàn nghỉ ăn tự túc do hôm đó vẫn là Tết. Mẹ mang mấy chiếc bánh chưng mẹ tự gói, xôi và chả rán nóng hổi. Cả đoàn ăn và nghỉ chút chút rồi đi tiếp. Đến tận 7h mới đến Khách sạn Mường Thanh ở Con Cuông. Khách sạn khá xịn nhưng lâu ko có người ở nên ẩm ẩm khó chịu quá. Đặt các món ăn ở ngay khách sạn rồi nghỉ ngơi để sáng lên đường. Ngày đầu tiên con đã rất vui và suốt ngày lượn sang phòng của chú Hùng, cô Uyên để chơi với anh An, chị Nhi. Con yêu anh An chị Nhi đến mức có món gì cũng để phần cho anh chị.

Ngày 2: Con Cuông – Phoun Khoun

Đoàn khởi hành từ Con Cuông lên cửa khẩu Nậm Cắn trong đêm tối. Hẹn nhau 5h sáng. Nhà mình đúng hẹn xuống đầu tiên. 5h30 xuất phát. Trời tối om như mực. Đi đến tận 6h30 trời mới hơi tờ mờ sáng. Vì vượt đèo cao khúc khuỷu nên ba tắt điều hòa mà quên ko bật lại. Lát sau cái kính mờ mịt ko thể nhìn ra ngoài. Xe đi như bò trên đường vì sương bên ngoài đặc quánh, hơi nước bên trong cũng vậy. Đến 8h đến cửa khẩu. Cửa khẩu Nậm Cắn bẩn ngoài sức tưởng tượng. Đứng bên ngoài mà còn ngửi thấy mùi nước tiểu nồng nặc. Xấu hổ quá

Sang đến đất bạn thì sạch sẽ hơn. Thủ tục cũng nhanh gọn, chỉ mất công đợi chú Tây làm vi sa mất nửa tiếng mới lên đường. Trưa cả đoàn đói mềm vì mất công đi tìm chỗ mua bảo hiểm và sim điện thoại. Đến một thị trấn nhỏ, tìm hàng ăn ko ra. Sau chui vào một ngôi chợ quê, tìm được quán xôi và bún ăn ngon thế cơ chứ. Mẹ nhìn thấy bao đồ ăn lạ, mắt sáng rực rỡ, rủ con đi cùng. Chỉ tội ngôn ngữ bất đồng nên chả ai hiểu ai nói gì. Sau mẹ mua thử vài món. Không ngờ bánh tét của Lào, còn gọi là Khao Tom (Lào) ngon quá thể. Ngon nhờ loại gạo dẻo mà quánh, nhừ mà ko nát, miếng thịt lợn bì dày, nhai cùng chút đậu dẻo dẻo, mỡ tan trong miệng mà ko ngấy. Mẹ tự hứa sẽ mua gạo Lào về gói thử món bánh này.

Đầu giờ chiều đoàn ghé qua Cánh đồng Chum. Vội vàng về Phao Khoun ngủ đêm. Đoạn đường từ Cánh đồng Chum lên Phoun Khoun là đoạn đường khiến cảm giác phê nhất. Trên 100km đường đèo dốc, quặt tay áo liên tục. Một bên lưng chừng là vực sâu, một bên vách đá dựng đứng, đi vài mét đến vài chục mét lại cua một phát tím cả sườn. May mắn là con ngủ trên cả chặng đường. Mẹ thì mải nhìn google map để xem các khúc ngoặt nguy hiểm để báo cho ba nên lên đến chặng nghỉ, mẹ cả đời ko biết say xe là gì mà cũng nôn thốc nôn tháo. Xe bác Tuấn là xe chạy dầu, có đoạn ì ko lên nổi. Tối muộn về đến Phoun Khoun, tìm một nhà trọ bình dân nghỉ tạm. Đói mềm người nên có cơm nóng, canh nóng là cả đoàn sì sụp ăn ngon lành. Tối ở miền sơn cước lạnh buốt. Nhà vệ sinh ko đủ tin cậy để tắm rửa. Vậy mà cả đoàn ngủ say đứ đừ. Chị Nhi có dấu hiệu bị sốt.

Ngày 3: Phoun Khoun – Luangphrabang

Sáng sớm. Mẹ dậy và đi dạo chợ quanh phố núi. Chợ luôn là tình yêu bất tận của mẹ khi đến bất cứ nơi đâu. Đặc biệt là chợ vùng cao. Sáng sớm ở Lào người dân hay ăn xôi và đồ nướng. Xôi Lào tuyệt ngon, nấu từ sáng đến trưa dù có nguội ngắt vẫn dẻo thơm kỳ lạ. Chợ vùng sơn cước vắng. Nắng đổ bộ lên những tảng đá núi sau lưng chợ tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Mầu tranh của Rembrant, một họa sỹ mẹ rất thích từ thời trẻ. Trong cái nắng sớm ấy, mẹ lẫn vào bức tranh mầu mật ong cùng khí trời lạnh tê tê. Cái cảm giác ấy thực sự khiến mẹ hạnh phúc. Con còn đang mải mê ngắm các món ăn để chuẩn bị cho bữa sáng còn lên đường.

Đoạn đèo Kha Si thần thánh rồi cũng đã qua. Những đoạn dốc 12% liên tục trên cả đoạn đường khiến nhiều xe lên đến đỉnh dốc phải dừng lại cho máy đỡ bốc khói. Con tựa như chả có tí mệt nào. Mẹ thì hơi thấm mệt, nhưng khi cả đoàn lên đỉnh dốc cuối cùng thì cảnh quan ở đây khiến cho mệt mỏi bay đi mất.

Trưa về đến Luangphrabang. Đã biết đây là thủ phủ cố đô nổi tiếng của Lào. Nhưng khi đến nơi, mọi cảm xúc như vỡ òa. Mẹ đã đi qua bao nhiêu thành phố nổi tiếng trên thế giới. Châu Âu, châu Mỹ, châu Á,… vậy mà điều kỳ diệu nhất mà các thành phố kia ko có đã tràn vào lấp đầy trái tim của mẹ. Đó chính là sự bình yên đến kỳ diệu. Nhiều thành phố khác cũng thanh bình, nhưng chưa đủ. Sự thanh bình của Luangphrabang ko chỉ ở cảnh quan, mà ở chính không khí và con người ở đây tạo nên. Mọi thứ đều chậm rãi, người Lào sống tựa như mỗi phút trôi qua là chỉ để thiền. Tác phong của họ, từ cách họ nướng miếng chả, nhặt tí rau cũng khiến cho mẹ cảm giác sống chậm thật sự thi vị.

Nhà nghỉ ở đây đẹp. Con sông Mekong đẹp đến ngẩn ngơ. Các quán cà phê bên sông đẹp hơn Hội An rất rất nhiều. Mẹ ngắm Luang và biết rằng đã love at the first sight mất rồi. Con cũng vậy con gái ạ. Khi đến đây, con vui vô cùng. Con hét hò, nhặt những viên sỏi khổng lồ, nghịch cát bên sông. Con còn tiếc rẻ bảo mẹ “sao mẹ lại quên mang đồ bơi cho con thế?”… Mặt trời lặn trên sông khiến cảnh quan nơi đây thật kỳ vĩ, thậm chí còn đẹp hơn hoàng hôn mẹ đã từng thấy trên biển ở đảo Santorini. Nắng chạy dài bát tận dát vàng cho hai bờ cát vàng óng lấp loáng những bụi tre ngà hai bên bờ. Mẹ đã thấy con ngồi lặng đi và ngắm sông chảy cuồn cuộn bên dưới. Giây phút này thật tuyệt vời phải ko con?

Rồi cả đoàn đi bộ dọc sông, những ngôi nhà bằng gỗ làm tôn thêm vẻ cổ kính của cố đô. Con đã được đi tuc tuc, ngắm hoàng hôn, chợ đêm, chùa cổ. Và tối hôm đó, con đã thỏ thẻ nói với mẹ “Con thích ở Luangphrabang mẹ ạ”

Chiều. Cả đoàn sau khi ngắm hoàng hôn trên sông thì đi dọc phố cổ. Thăm một ngôi chùa cổ. Hình như mẹ thuộc lớp người cổ, nên cứ nhìn cố đô cổ kính này lại thấy yêu và gắn bó vô cùng

Ngày 4: Luangphrabang – Vang Viêng

Hôm sau cả đoàn khởi hành đi thăm một thác tuyệt đẹp trong rừng sâu. Con đã được gặp rất nhiều bạn động vật ở Cúc Phương rồi, nên lần này con không còn tò mò khi thấy các bạn ấy nữa. Con thích thú khi nhìn thấy suối tóc làm bằng nước đổ từ trên núi xuống. Nhưng khoái nhất có lẽ là con được ăn kem ở trong rừng thì phải 🙂

Trưa. Đoàn tách làm 2. Xe nhà mình và xe chú Hùng chạy về Vang Viêng. Xe bác Tuấn ở lại Luang thêm một tối nữa. Vang Viêng. Cứ nghĩ đến tối hôm đó là mẹ vừa sợ vừa buồn cười. Cứ nghĩ sẽ chọn Resort thật đẹp bên sông để biết thế nào là thị trấn du lịch nổi tiếng nhất của Lào. Vậy mà sau khi tìm khắp cả cái Vang Viêng đầy tây và tầu, hụt hơi sau gần 30 chỗ say “NO, WE ARE FULL”, chúng ta đã có một đêm đúng chất ta ba lô. Phòng đúng là giành cho những anh chị tây ba lô ở lại một đêm. Kinh khủng!

Tối hôm ấy, sau khi ngồi sạp ăn một bữa no say các món nướng, chúng ta lại có một bữa tiệc chúc mừng sinh nhật chị Nhi. Con đã hát vang bài Chúc mừng sinh nhật. Nhìn con hân hoan mẹ rất vui. À, Vang Viêng cũng là nơi con lần đầu tiên nhìn thấy khinh khí cầu. Hẹn dịp tới mẹ sẽ cho con lên đó, bay một vòng du lịch ngắm Vang Viêng từ trên cao con nhé.

Ngày 5: Vang Viêng – Viêng Chăn

Tuy chỗ nghỉ thật kinh khủng,  nhưng bù lại Vang Viêng cho chúng ta những cảm giác tuyệt vời. Sáng sớm cả đoàn đi dạo trên con đường mờ sương. Hai bên là những cánh đồng vàng óng. Vàng nhờ nắng. Nắng nhuộm vàng vạn vật. Tinh khiết. Óng ả.

Mẹ nhớ mãi buổi sáng ngồi ăn sáng bên nhà sàn nhìn ra sông, Bên kia là cây cầu gỗ nhỏ. Mọi thứ như một bức tranh hoàn hảo. Mẹ xin ba cho đi chợ một mình. Rồi cứ thế lang thang trong cái nắng vàng ruộm nhưng mát rượi ấy. Chụp. Chụp. Chụp. Rồi mua đủ các thứ lá, quả về nấu thử món Lào. Kaffir Lime của Lào mùi vị có lẽ độc đáo hơn Thái. Hôm qua mẹ dùng ngay lá đó làm món nộm mực trộn cay kiểu Thái mà các cô các chú cứ suýt xoa hỏi công thức mãi. Món Lào có lẽ sẽ xuất hiện nhiều trên bàn ăn nhà mình con nhé.

Rồi điều mà cả đoàn, nhất là con sẽ nhớ mãi là cảnh bên bờ sông Nam Song tuyệt đẹp. Khung cảnh thanh bình. Cả đoàn cứ ngồi lặng đi. Đến giờ lên đường rồi mà con và chị Nhi nhất định xin ở lại thêm một lát nữa. Mẹ cũng muốn ngồi đó mãi. Ngồi ở cái lều lá đó, nhắm mắt lại, chả nghĩ gì. Thật tuyệt!

Rồi cả đoàn lại lên đường về Viêng Chăn. Ăn trưa ghé đại một quán phở bên đường. Ngồi một lúc phát hiện ra bên cạnh có quán cà phê của mấy cô người Việt mới sang. Các cô gặp đồng bào líu la líu lô như chim.

Viêng Chăn có bố Hà làm ở đó. Đường về Viêng Chăn cũng dễ đi và đẹp. Chỉ khoảng 4h về đến khách sạn và được bố Hà mang xe đón đoàn đi Vườn Phật. Rồi đi ăn tối, một bữa lẩu cá sông ngon tuyệt vời.

Ngày 6: Viêng Chăn – Lak Sao

Viêng Chăn ko có gì đặc sắc lắm. Điều duy nhất khiến mẹ cảm động là đưcọ bạn bè đón tiếp quá nồng hậu. Bố Hà mang xe đưa đón cả đoàn nhiệt tình. Đêm khuya còn đòi đưa các con đi ăn kem. Bạn mẹ là bác Boun nhất định đòi gặp dù mẹ đã nói ko có thời gian vì đi suốt, nhưng bác vẫn đến khách sạn đợi con về để tặng quà. Chả biết bác phải ngồi đợi bao lâu trong khi bác là người có vị trí khá quan trọng, chắc bác cũng bận lắm mà vẫn tốt và nhiệt tình đến vậy.

Trưa. Đoàn xuất phát về cửa khẩu Cầu Treo Hà Tĩnh. Tối đến Lak Sao nghỉ lại một đêm để sáng hôm sau đi sớm. Nhà nghỉ sạch, ổn. Tối ra một quán Việt Kiều ăn các món Việt.

Ngày 7: Home sweet home

Sáng làm thủ tục ở cửa khẩu. Các anh công an kín đáo xin tiền. Mẹ và cô Uyên cứ ríu rít đánh trống lảng, thực ra chả phải tiếc gì mà ngại chạy ra xe đỗ tít ở xa ơi là xa. Cuối cùng vẫn phải chạy ra lấy tiền cho các anh í.

Vượt qua cửa khẩu Lào về VN. Chưa gì đã thấy bụi mù. Cảm giác về quê hương sao ko hề thấy xao suyến gì mới lạ. Hình như mẹ hợp với những nơi vắng vẻ, yên tĩnh.

Trưa nghỉ ở Hà Tĩnh. Ăn bún chả. Lần đầu con thấy bạn Diều Hâu, nhưng con cứ nhất định gọi bạn ấy là gà. Chiều tối về HN. Hành trình kết thúc. Về với căn hộ nhỏ ấm áp của mình, ngủ vùi trong chăn chiếu thơm tho. Hoa nở hết mình đón cả nhà. Năm mới may mắn và hạnh phúc đang đến…

 

 

Speak Your Mind

*