Lần đầu tiên đi rừng – 30.4.2015

Chuyến đi này, mình được trải nghiệm nhiều điều thật lạ.

Mình đã biết thế nào là ao, là sông, là hồ. Thậm chí mình đã được tắm biển khi mình 1 tuổi. Mình đã biết thế nào là đồi, là núi trong chuyến đi Mộc Châu hồi Tết vừa rồi. Nhưng chuyến đi này, mình được biết thêm rất nhiều điều mới.

IMG_4864

Lần đầu tiên mình được ngồi trên đò. Chiếc đò kẽo kẹt đưa mình đi dọc trên một con sông nhỏ nên thơ, sau đó chui vào hang động. Đây cũng là lần đầu tiên mình biết thế nào là hang động. Thật mát ơi là mát. Khi chui vào, mình thấy tối om om, mình liền bảo mẹ “Ôi, mất điện rồi”

IMG_4813

Lần đầu tiên mình được ngủ qua đêm trong rừng, được nghe tiếng chim hót líu lo, được nghe cả tiếng khèng khẹc như tiếng khỉ. Không khí thì mát rượi, trong lành như đang ăn miếng thạch.

BBQ thì mình biết rồi vì ba mẹ và các cô chú vẫn tổ chức liên tục. Nhưng BBQ bên bờ hồ và trong rừng thì đây là lần đầu tiên. Cả con gà to đùng được đặt trên mẻ than. Lũ trẻ con bọn mình chạy loăng quăng bên nhau, hét hò rát tai, nhảy tưng tưng thật vui sướng. Ba mẹ và người lớn thì mải miết nướng thịt hươu và thịt gà. Mình chén liền tù tì hết 4 cái âu cánh và bao nhiêu là thịt hươu cay xè.

IMG_4914

Mình và chị Tun cứ thế đi tìm que và lá rụng để chơi trò đánh golf. Mẹ thì cứ hỏi “Ai muốn là con vịt quàng quạc với tôi không”… Mình rất vui, hét lên và chắp tay là chú vịt chạy theo mẹ rồi hét “CẠC CẠC CẠC”… Cả một bìa rừng vang tiếng của lũ trẻ bọn mình.

IMG_4897

Rồi đến sáng sớm, mình dậy rõ sớm cùng ba mẹ đi bộ vào rừng. Bao nhiêu hoa nở hai bên đường. Chim ríu rít trên cây.

Thấy mẹ bảo, từ giờ cho đến khi mình đi học, mẹ sẽ cho mình đi thật nhiều nơi, cho mình trải nghiệm thật nhiều cảm giác. Mẹ bảo ở Singapore, mình sẽ được đi thăm vườn chim có rất nhiều giống chim lạ, thậm chí mình còn được sờ vào các bạn ấy, rồi sẽ đến Botanic Garden nơi có rất nhiều loài cây đẹp. Hè này mình sẽ được đến Phú Quốc, sẽ ở một nơi thật yên tĩnh và biệt lập, lại được tắm biển và hò hét cùng các bạn. Mẹ còn muốn mình đi nhiều nhiều nơi cùng ba mẹ nữa. Mẹ bảo “con người học được nhiều nhất là học từ cuộc sống và những trải nghiệm”

FullSizeRender

Và mình cũng sẽ như mẹ, lúc nào cũng sẵn sàng xách balo lên và đi…

IMG_4773

Khi cô ấy 2 tuổi

 

 

 

IMG_4350

 

Khi cô ấy bước sang tuổi lên 2, cô ấy thật dịu dàng và biết quan tâm đến người khác. Cô ấy ngắm mẹ bầy biện trang trí cho bữa tiệc nhỏ của mình, rồi sau đó khẽ khàng ngắm từng chiếc ảnh, chỉ và đọc tên từng người, rất rõ ràng. Cô ấy không hề như một số bạn bé khác, dỡ tung hoa và ảnh mẹ bầy biện, vì cô ấy đã biết cái nào để chơi, và cái nào để bầy.

Nhà của cô ấy luôn sạch bóng. Đồ đạc trang trí của mẹ vẫn nguyên xi. Chưa một thứ gì bị cô ấy “tàn sát” như một số bố mẹ khác nhắc nhở mẹ “hãy cất hết đồ đi nếu không  muốn bị phá hỏng”. Mẹ và cô ấy luôn đồng hành với nhau khi trang trí nhà, mẹ muốn cô ấy được sống trong một môi trường thật sạch, thật ngăn nắp và thật đẹp. Mẹ muốn cô ấy cảm thụ cái đẹp từ bé, yêu nghệ thuật từ bé và yêu là phải biết trân trọng.

Cô ấy trân trọng những gì mẹ bầy biện, và chỉ đáng yêu ngắm nghía những đồ trang trí như thế này

IMG_4359

Cuộc sống đang trôi và cô ấy đang lớn, từng khoảnh khắc bên cô ấy mẹ đều trân trọng và muốn cô ấy thật hạnh phúc. Mẹ luôn cố gắng về thật sớm để cùng cô ấy chơi đùa và làm việc nhà. Nhà không người giúp việc, nên hễ mẹ nấu cơm là cô ấy ở trong bếp. Cô ấy chơi và được mẹ nhờ vả những việc nhỏ vừa sức của cô ấy. Cô ấy hàng ngày tưới cây giúp mẹ. Tự đánh răng, rửa mặt, tự thu dọn bình nước và đem rửa. Cô ấy đánh rơi cái gì ra là biết tự cầm giấy để lau sạch.

Hết giờ nấu ăn và lau nhà, mẹ thường cất hết điện thoại để cùng cô ấy trượt cầu trượt, cùng xây nhà, cùng chơi nhà búp bê, cùng đi siêu thị, cùng đi chơi. Túm lại cùng cô ấy làm rất nhiều việc. Ba mẹ nhất trí là giành tối đa thời gian để cô ấy được go out and play chứ không ngồi im trong nhà và ôm máy như một số bạn .

 

 

IMG_4378

Cô ấy nghịch nhưng cô ấy điệu, giống hệt mẹ. Mẹ cũng rất nghịch, có thể thoắt ẩn thoắt hiện trên cây, nhưng mẹ cũng điệu rớt mùng tơi, lạ thế. Cô ấy thích soi gương, thích tung váy lên mỗi khi mặc váy xòe, thích được khen xinh nhưng không chịu cho ai động vào tóc của mình. Cô ấy yêu sự tự nhiên, không gò bó, vậy nên buộc tóc cho cô ấy là một việc khó không tả nổi

 

 

 

 

IMG_4417

Giờ mỗi khi mẹ cầm máy ảnh, cô ấy chạy tung tăng ra một số chỗ cô ấy nghĩ là đẹp, tạo dáng, cười chun mũi và đợi mẹ hô ” một, hai, ba…”

 

IMG_4423

Sinh nhật 1 tuổi của cô ấy, ông nội đang chuẩn bị vào Viện mổ tim, nên ba mẹ cô ấy không tổ chức gì. Sinh nhật lần này, mẹ cũng chỉ làm một bữa ngọt nho nhỏ, mời một số người thân thiết và để cô ấy thổi hai chiếc nến xinh xinh.

 

 

IMG_4629 IMG_4631

Cô bé hai tuổi của ba mẹ ơi, con là một đứa bé rất cá tính, khi đã muốn thì luôn theo đuổi đến cùng, khí chất ấy tốt và ba mẹ sẽ luôn ủng hộ, chỉ đồng hành cùng con và cho con những lời khuyên cần và đủ.

Chúc con gái yêu 2 tuổi! Yêu con

 

 

IMG_4754

Con gái 23 tháng

Trong To Do List ngày hôm nay có mục phải viết một bài cho công việc. Thế mà từ trưa đến giờ, ngồi đần ra chả ra cái chữ nào. Thế mà chỉ nghĩ đến người “phụ nữ” ấy, mình có cảm giác viết được cả 10 trang báo cáo cho cộng đồng.

_MG_3962
Nàng rất thích học. Trộm vía, ngày nào cũng tí tởn mang sách ra đọc cho mẹ nghe. Trẻ con như tờ giấy trắng, nên trí nhớ ở tuổi này khá tốt. Cả cuốn tập tiếng Anh, mẹ dự kiến dạy nàng 5 từ/ ngày, vậy mà choáng quá, có 2 lần đọc là nàng đã đọc lại vanh vách “Apple là quả Téo, Ball là quả bóng, Car là Tô (ô tô), Fish là bạn Tá (cá)…. cho đến Pencil là bút chì, Mouse là bạn Chuột….” Nàng đọc veo véo từ đầu tới cuối quyển.
Ở tuổi này, trộm vía, nàng vẫn rất tự nguyện giúp đỡ mẹ, nào là tưới cây, quét nhà, mang cái này từ chỗ này ra chỗ kia, mẹ bảo gì nàng làm nấy, tuy không phải 100% lúc nào cũng thế, nhưng thế là mãn nguyện lắm rồi. Còn giỏi hơn cả bố của nàng.

_MG_4037
Tính nàng gọn gàng, ơn Trời, chỉ chơi ở khu vực chơi, và chơi xong thì cũng có lúc biết dọn đồ, lúc không.
Ăn thì vốn là sở thích bất tận của nàng. Nàng chén hầu hết các món, có món thích thì ăn nhiều, món nào không thích thì cũng phải nếm thử, chứ nhất quyết không chịu bỏ qua món gì. Càng dai thì càng thích.
Tuy nhiên, nàng đã bớt cẩn thận hơn xưa. Ngày xưa khi tập đi tập đứng, nàng ngó trước nhìn sau, gần như chưa bao giờ ngã đau. Chả bù cho bây giờ, nàng cứ lao rầm rầm, trèo leo như một con khĩ và gần như không bỏ qua chướng ngại vật nào mà các anh chị lớn thể hiện trước mặt nàng. Vậy là mặt mũi đã bắt đầu thâm tím tùm lum…
Đấy, viết về nàng thì chữ nghĩa cứ bay ra veo céo, vậy mà ngồi làm cái việc kiếm ra tiền thì lại bế tắc. Nghèo là phải rầu :))

_MG_4074

Con gái 19 tháng

Con gái bé bỏng của mẹ

Đợt này là đợt mẹ bận vô cùng, chả biết tả cái trạng thái của mẹ thế nào, chỉ biết là có những khoảng thời gian vài phút đến vài chục phút mẹ bị đơ, hay còn gọi là treo máy, đầu óc không nghĩ ra cái gì nên hồn. Chắc mẹ quá tải rồi. 😀

Nhà mình sắp chuyển đến nhà mới con gái yêu ạ. Tuy nhỏ nhắn hơn nhưng mẹ nghĩ là con sẽ thích nó.

Con gái mẹ 19 tháng mà đã ra dáng lắm. Con ngoan, trộm vía, và rất biết cảm thông. Ngủ dậy mà con thấy mẹ mệt, con cũng chỉ gọi khe khẽ, nếu mẹ nói mẹ mệt quá, cho mẹ ngủ thêm chút nữa nhá, là con lại khe khẽ nằm xuống chơi với bạn búp bê, đến khi mẹ dậy. Mẹ cảm ơn con.

Đây là ảnh mẹ cho con gái đi chơi chợ đêm này. Đi một lần cho biết chứ thực ra nơi này không phù hợp với lứa tuổi của con. Và thực sự cũng không hợp với mẹ. Mẹ rất sợ những chỗ đông người, chen chúc, đầy khói xe máy, đầy bụi và ồn ào. Mẹ thích chỗ nào nhiều cây cối, gần gụi với thiên nhiên, vắng vẻ và yên tĩnh.

_MG_2728
Còn đây là ảnh con nghịch cái xe dì Nhung gửi về. Con tham gia cả vào công đoạn cầm vít lắp lắp, xe chưa thành hình con đã cưỡi lên rồi

_MG_2779

Arnh này là con đang hát bài “Bé bé bằng bông …” đến đoạn “hai má hồng hồng” thì con điệu thế này đây

_MG_2806

Ảnh này là con đi chơi Xuân Mai nhé. Trộm vía, con gái mẹ nhìn đã ra dáng lắm rồi. Yêu con quá
_MG_2834

_MG_2837

Con sẽ không nói dối bố nữa

Vào một buối sáng năm Wright 17 tuối, bố Wright đã bảo cậu lái ô tô đưa mình đến một nơi cách nhà hơn 30 km. Mới biết lái ô tô nên cậu đã vui vẻ nhận lời.

Khi đưa bố đến nơi, Wright hẹn bố 3h chiều sẽ quay lại đón ông, sau đó liền đến rạp chiếu phim. Lúc bộ phim cuối cùng kết thúc là 5h chiều, và Wright đã trễ hẹn với bố hai tiếng đồng hồ.

Lái xe đến nơi đã hẹn, thấy bố đang kiên nhẫn ngồi ở một góc đường đợi mình, Wright thầm nghĩ nếu biết mình đã xem phim chắc han bố sẽ giận lắm. Nghĩ vậy, Wright bèn đến xin lỗi bố và đã nới dối rằng: “Con đã định đến sớm rồi bố ạ! Nhưng không may, xe bỗng nhiên bị hỏng, phải mất 2 tiếng sửa chữa mới chạy được! Con xin lỗi!”.

Nghe Wright nói xong, ông bố liền nhìn cậu con trai của mình với một ánh mắt khiến cậu bé mãi mãi không quên được.

Ông nói: “Wright à, con thấy nhất thiết phải nói dối như vậy với bố sao? Bố thật thất vọng về con đấy!”

Wright đã không thừa nhận mà còn cãi lại: “Sao vậy bố? Bố nói gì thế? Con nói hoàn toàn là sự thật mà bố!”

Bố Wright lại quay ra nhìn cậu cũng với ánh mắt thất vọng ấy, rồi nói: “Khi con không đến đúng hẹn, bố đã gọi điện cho cửa hàng sửa xe hỏi xem có phải xe bị hỏng hay không rồi. Và họ đã nói rằng con không đến đó. Vì thế, bố biết rõ nguyên nhân không phải là xe bị hỏng.”Nghe bố nói vậy, một cảm giác hố thẹn đã lan toả khắp người khiến Wright không thể không thú nhận với bố là mình đã đi xem phim. Nhưng sự thành thật ấy lại khiến ông thật buồn lòng, ông đã nói với con rằng: “Wright này, thực sự là bố rất giận đó, nhưng không phải là giận con đâu, mà giận chính bản thân mình, con ạ! Bố thấy mình không xứng đáng làm bố bởi vì không thể dạy được con mình, khiến nó phải nói dối với chính bố nó. Thôi, bây giờ bố sẽ đi bộ về nhà để suy nghĩ lại về những sai lầm trong thời gian qua của mình, con cứ lái xe về nhà trước đi nhé!”

Vậy là, việc nhận lỗi và những lời nói thật của Wright đã trở nên vô

ích.

Ông bố bắt đầu đi trên con đường sân bay đầy bụi, Wright đã lên xe đuổi theo và hy vọng bố sẽ đoi ý. Nhưng dù có tỏ ra ân hận về lỗi lầm của mình thế nào đi nữa thì người bố vẫn không để ý tới và vẫn một mình bước đi với dáng vẻ trầm ngâm suy tư, nét mặt ông thì hiện rõ nỗi ưu phiền.

Trên suôt quãng đường dài ấy, Wright đã lái xe rất chậm để luôn theo sát bố mình và cũng phần nào hiểu được nỗi đau tinh thần đang giày vò trong ông. Đây chính là một chuyện khiến Wright khổ tâm nhất trong cuộc đời và cũng là một bài học đầy ý nghĩa đối với cậu. Từ đó về sau, Wright đã không nói dối bố thêm một lần nào nữa.

glenn Doman – phuong phap day con

Bài học rút ra:

“Tử bất giáo, phụ chi qua”(Tức: con cái bất hiếu là lỗi của người làm cha). Chắc hẳn bậc cha mẹ nào cũng biết đến câu thành ngữ này, nhưng không phải ai cũng ghi nhớ.

Những hành vi, lời nói của cha mẹ có một ảnh hưởng rất to lớn đối với con cái, vì thế khi con cái làm sai điều gì thì việc làm đầu tiên người làm cha làm mẹ cần phải làm là xét lại bản thân mình.

Giáo dục con cái cũng giống như việc lái xe trên một con đường nhiều lối rẽ vây. Người lái xe luôn phải nghĩ xem lối rẽ mình đã đi là đúng hay sai. Điều này cũng giống như việc cha mẹ nên thường xuyên ngẫm nghĩ lại xem việc mình làm có sai lầm hay không. Như vậy thì mới có thể tránh mắc thêm những sai lầm khi giáo dục con cái.