LÀO – HÀNH TRÌNH 2300 km

Con gái đã cùng ba mẹ đi phượt xa rất nhiều rồi. Nào là cắm trại ở Cúc Phương, nào Sapa nằm thở trong sương 5 độ C, nào Mộc Châu Sơn La, nào Đà Bắc Thác Bờ, nào Mai Châu,…. Nhưng có lẽ đây là chuyến phượt xa nhất bằng ô tô của con. Ngày nào cũng trên từng cây số vài trăm km

Một số người ngạc nhiên khi ba mẹ lại dũng cảm cho con đi phượt kiểu này, nhưng mẹ tin là con đi được vì từ bé con đã thích nghi với kiểu đi bụi rồi. Con chỉ việc ngồi trên ghế riêng, trên xe thì con ngủ, dậy đói là ăn, ăn xong lại ngủ. Đến nơi, con có lẽ là người khỏe nhất đoàn và đúng giờ nhất đoàn. Cả đoàn có 11 người, trong đó có người nước ngoài. Nhưng con luôn là người dậy đúng giờ và tập trung đúng giờ hẹn nhất.

Ngày 1 ( xuất phát mùng 2 Tết âm lịch) Hà Nội – Con Cuông

Chặng đường đầu tiên cả đoàn vượt qua ngày 1 là Hà Nội – Nâm Cắn, Nghệ An. Đoạn này mọi người chọn đi đường HCM. Đường HCM giờ ko còn đẹp và lãng mạn như trước. Đông và khá bụi. Trưa đoàn nghỉ ăn tự túc do hôm đó vẫn là Tết. Mẹ mang mấy chiếc bánh chưng mẹ tự gói, xôi và chả rán nóng hổi. Cả đoàn ăn và nghỉ chút chút rồi đi tiếp. Đến tận 7h mới đến Khách sạn Mường Thanh ở Con Cuông. Khách sạn khá xịn nhưng lâu ko có người ở nên ẩm ẩm khó chịu quá. Đặt các món ăn ở ngay khách sạn rồi nghỉ ngơi để sáng lên đường. Ngày đầu tiên con đã rất vui và suốt ngày lượn sang phòng của chú Hùng, cô Uyên để chơi với anh An, chị Nhi. Con yêu anh An chị Nhi đến mức có món gì cũng để phần cho anh chị.

Ngày 2: Con Cuông – Phoun Khoun

Đoàn khởi hành từ Con Cuông lên cửa khẩu Nậm Cắn trong đêm tối. Hẹn nhau 5h sáng. Nhà mình đúng hẹn xuống đầu tiên. 5h30 xuất phát. Trời tối om như mực. Đi đến tận 6h30 trời mới hơi tờ mờ sáng. Vì vượt đèo cao khúc khuỷu nên ba tắt điều hòa mà quên ko bật lại. Lát sau cái kính mờ mịt ko thể nhìn ra ngoài. Xe đi như bò trên đường vì sương bên ngoài đặc quánh, hơi nước bên trong cũng vậy. Đến 8h đến cửa khẩu. Cửa khẩu Nậm Cắn bẩn ngoài sức tưởng tượng. Đứng bên ngoài mà còn ngửi thấy mùi nước tiểu nồng nặc. Xấu hổ quá

Sang đến đất bạn thì sạch sẽ hơn. Thủ tục cũng nhanh gọn, chỉ mất công đợi chú Tây làm vi sa mất nửa tiếng mới lên đường. Trưa cả đoàn đói mềm vì mất công đi tìm chỗ mua bảo hiểm và sim điện thoại. Đến một thị trấn nhỏ, tìm hàng ăn ko ra. Sau chui vào một ngôi chợ quê, tìm được quán xôi và bún ăn ngon thế cơ chứ. Mẹ nhìn thấy bao đồ ăn lạ, mắt sáng rực rỡ, rủ con đi cùng. Chỉ tội ngôn ngữ bất đồng nên chả ai hiểu ai nói gì. Sau mẹ mua thử vài món. Không ngờ bánh tét của Lào, còn gọi là Khao Tom (Lào) ngon quá thể. Ngon nhờ loại gạo dẻo mà quánh, nhừ mà ko nát, miếng thịt lợn bì dày, nhai cùng chút đậu dẻo dẻo, mỡ tan trong miệng mà ko ngấy. Mẹ tự hứa sẽ mua gạo Lào về gói thử món bánh này.

Đầu giờ chiều đoàn ghé qua Cánh đồng Chum. Vội vàng về Phao Khoun ngủ đêm. Đoạn đường từ Cánh đồng Chum lên Phoun Khoun là đoạn đường khiến cảm giác phê nhất. Trên 100km đường đèo dốc, quặt tay áo liên tục. Một bên lưng chừng là vực sâu, một bên vách đá dựng đứng, đi vài mét đến vài chục mét lại cua một phát tím cả sườn. May mắn là con ngủ trên cả chặng đường. Mẹ thì mải nhìn google map để xem các khúc ngoặt nguy hiểm để báo cho ba nên lên đến chặng nghỉ, mẹ cả đời ko biết say xe là gì mà cũng nôn thốc nôn tháo. Xe bác Tuấn là xe chạy dầu, có đoạn ì ko lên nổi. Tối muộn về đến Phoun Khoun, tìm một nhà trọ bình dân nghỉ tạm. Đói mềm người nên có cơm nóng, canh nóng là cả đoàn sì sụp ăn ngon lành. Tối ở miền sơn cước lạnh buốt. Nhà vệ sinh ko đủ tin cậy để tắm rửa. Vậy mà cả đoàn ngủ say đứ đừ. Chị Nhi có dấu hiệu bị sốt.

Ngày 3: Phoun Khoun – Luangphrabang

Sáng sớm. Mẹ dậy và đi dạo chợ quanh phố núi. Chợ luôn là tình yêu bất tận của mẹ khi đến bất cứ nơi đâu. Đặc biệt là chợ vùng cao. Sáng sớm ở Lào người dân hay ăn xôi và đồ nướng. Xôi Lào tuyệt ngon, nấu từ sáng đến trưa dù có nguội ngắt vẫn dẻo thơm kỳ lạ. Chợ vùng sơn cước vắng. Nắng đổ bộ lên những tảng đá núi sau lưng chợ tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Mầu tranh của Rembrant, một họa sỹ mẹ rất thích từ thời trẻ. Trong cái nắng sớm ấy, mẹ lẫn vào bức tranh mầu mật ong cùng khí trời lạnh tê tê. Cái cảm giác ấy thực sự khiến mẹ hạnh phúc. Con còn đang mải mê ngắm các món ăn để chuẩn bị cho bữa sáng còn lên đường.

Đoạn đèo Kha Si thần thánh rồi cũng đã qua. Những đoạn dốc 12% liên tục trên cả đoạn đường khiến nhiều xe lên đến đỉnh dốc phải dừng lại cho máy đỡ bốc khói. Con tựa như chả có tí mệt nào. Mẹ thì hơi thấm mệt, nhưng khi cả đoàn lên đỉnh dốc cuối cùng thì cảnh quan ở đây khiến cho mệt mỏi bay đi mất.

Trưa về đến Luangphrabang. Đã biết đây là thủ phủ cố đô nổi tiếng của Lào. Nhưng khi đến nơi, mọi cảm xúc như vỡ òa. Mẹ đã đi qua bao nhiêu thành phố nổi tiếng trên thế giới. Châu Âu, châu Mỹ, châu Á,… vậy mà điều kỳ diệu nhất mà các thành phố kia ko có đã tràn vào lấp đầy trái tim của mẹ. Đó chính là sự bình yên đến kỳ diệu. Nhiều thành phố khác cũng thanh bình, nhưng chưa đủ. Sự thanh bình của Luangphrabang ko chỉ ở cảnh quan, mà ở chính không khí và con người ở đây tạo nên. Mọi thứ đều chậm rãi, người Lào sống tựa như mỗi phút trôi qua là chỉ để thiền. Tác phong của họ, từ cách họ nướng miếng chả, nhặt tí rau cũng khiến cho mẹ cảm giác sống chậm thật sự thi vị.

Nhà nghỉ ở đây đẹp. Con sông Mekong đẹp đến ngẩn ngơ. Các quán cà phê bên sông đẹp hơn Hội An rất rất nhiều. Mẹ ngắm Luang và biết rằng đã love at the first sight mất rồi. Con cũng vậy con gái ạ. Khi đến đây, con vui vô cùng. Con hét hò, nhặt những viên sỏi khổng lồ, nghịch cát bên sông. Con còn tiếc rẻ bảo mẹ “sao mẹ lại quên mang đồ bơi cho con thế?”… Mặt trời lặn trên sông khiến cảnh quan nơi đây thật kỳ vĩ, thậm chí còn đẹp hơn hoàng hôn mẹ đã từng thấy trên biển ở đảo Santorini. Nắng chạy dài bát tận dát vàng cho hai bờ cát vàng óng lấp loáng những bụi tre ngà hai bên bờ. Mẹ đã thấy con ngồi lặng đi và ngắm sông chảy cuồn cuộn bên dưới. Giây phút này thật tuyệt vời phải ko con?

Rồi cả đoàn đi bộ dọc sông, những ngôi nhà bằng gỗ làm tôn thêm vẻ cổ kính của cố đô. Con đã được đi tuc tuc, ngắm hoàng hôn, chợ đêm, chùa cổ. Và tối hôm đó, con đã thỏ thẻ nói với mẹ “Con thích ở Luangphrabang mẹ ạ”

Chiều. Cả đoàn sau khi ngắm hoàng hôn trên sông thì đi dọc phố cổ. Thăm một ngôi chùa cổ. Hình như mẹ thuộc lớp người cổ, nên cứ nhìn cố đô cổ kính này lại thấy yêu và gắn bó vô cùng

Ngày 4: Luangphrabang – Vang Viêng

Hôm sau cả đoàn khởi hành đi thăm một thác tuyệt đẹp trong rừng sâu. Con đã được gặp rất nhiều bạn động vật ở Cúc Phương rồi, nên lần này con không còn tò mò khi thấy các bạn ấy nữa. Con thích thú khi nhìn thấy suối tóc làm bằng nước đổ từ trên núi xuống. Nhưng khoái nhất có lẽ là con được ăn kem ở trong rừng thì phải 🙂

Trưa. Đoàn tách làm 2. Xe nhà mình và xe chú Hùng chạy về Vang Viêng. Xe bác Tuấn ở lại Luang thêm một tối nữa. Vang Viêng. Cứ nghĩ đến tối hôm đó là mẹ vừa sợ vừa buồn cười. Cứ nghĩ sẽ chọn Resort thật đẹp bên sông để biết thế nào là thị trấn du lịch nổi tiếng nhất của Lào. Vậy mà sau khi tìm khắp cả cái Vang Viêng đầy tây và tầu, hụt hơi sau gần 30 chỗ say “NO, WE ARE FULL”, chúng ta đã có một đêm đúng chất ta ba lô. Phòng đúng là giành cho những anh chị tây ba lô ở lại một đêm. Kinh khủng!

Tối hôm ấy, sau khi ngồi sạp ăn một bữa no say các món nướng, chúng ta lại có một bữa tiệc chúc mừng sinh nhật chị Nhi. Con đã hát vang bài Chúc mừng sinh nhật. Nhìn con hân hoan mẹ rất vui. À, Vang Viêng cũng là nơi con lần đầu tiên nhìn thấy khinh khí cầu. Hẹn dịp tới mẹ sẽ cho con lên đó, bay một vòng du lịch ngắm Vang Viêng từ trên cao con nhé.

Ngày 5: Vang Viêng – Viêng Chăn

Tuy chỗ nghỉ thật kinh khủng,  nhưng bù lại Vang Viêng cho chúng ta những cảm giác tuyệt vời. Sáng sớm cả đoàn đi dạo trên con đường mờ sương. Hai bên là những cánh đồng vàng óng. Vàng nhờ nắng. Nắng nhuộm vàng vạn vật. Tinh khiết. Óng ả.

Mẹ nhớ mãi buổi sáng ngồi ăn sáng bên nhà sàn nhìn ra sông, Bên kia là cây cầu gỗ nhỏ. Mọi thứ như một bức tranh hoàn hảo. Mẹ xin ba cho đi chợ một mình. Rồi cứ thế lang thang trong cái nắng vàng ruộm nhưng mát rượi ấy. Chụp. Chụp. Chụp. Rồi mua đủ các thứ lá, quả về nấu thử món Lào. Kaffir Lime của Lào mùi vị có lẽ độc đáo hơn Thái. Hôm qua mẹ dùng ngay lá đó làm món nộm mực trộn cay kiểu Thái mà các cô các chú cứ suýt xoa hỏi công thức mãi. Món Lào có lẽ sẽ xuất hiện nhiều trên bàn ăn nhà mình con nhé.

Rồi điều mà cả đoàn, nhất là con sẽ nhớ mãi là cảnh bên bờ sông Nam Song tuyệt đẹp. Khung cảnh thanh bình. Cả đoàn cứ ngồi lặng đi. Đến giờ lên đường rồi mà con và chị Nhi nhất định xin ở lại thêm một lát nữa. Mẹ cũng muốn ngồi đó mãi. Ngồi ở cái lều lá đó, nhắm mắt lại, chả nghĩ gì. Thật tuyệt!

Rồi cả đoàn lại lên đường về Viêng Chăn. Ăn trưa ghé đại một quán phở bên đường. Ngồi một lúc phát hiện ra bên cạnh có quán cà phê của mấy cô người Việt mới sang. Các cô gặp đồng bào líu la líu lô như chim.

Viêng Chăn có bố Hà làm ở đó. Đường về Viêng Chăn cũng dễ đi và đẹp. Chỉ khoảng 4h về đến khách sạn và được bố Hà mang xe đón đoàn đi Vườn Phật. Rồi đi ăn tối, một bữa lẩu cá sông ngon tuyệt vời.

Ngày 6: Viêng Chăn – Lak Sao

Viêng Chăn ko có gì đặc sắc lắm. Điều duy nhất khiến mẹ cảm động là đưcọ bạn bè đón tiếp quá nồng hậu. Bố Hà mang xe đưa đón cả đoàn nhiệt tình. Đêm khuya còn đòi đưa các con đi ăn kem. Bạn mẹ là bác Boun nhất định đòi gặp dù mẹ đã nói ko có thời gian vì đi suốt, nhưng bác vẫn đến khách sạn đợi con về để tặng quà. Chả biết bác phải ngồi đợi bao lâu trong khi bác là người có vị trí khá quan trọng, chắc bác cũng bận lắm mà vẫn tốt và nhiệt tình đến vậy.

Trưa. Đoàn xuất phát về cửa khẩu Cầu Treo Hà Tĩnh. Tối đến Lak Sao nghỉ lại một đêm để sáng hôm sau đi sớm. Nhà nghỉ sạch, ổn. Tối ra một quán Việt Kiều ăn các món Việt.

Ngày 7: Home sweet home

Sáng làm thủ tục ở cửa khẩu. Các anh công an kín đáo xin tiền. Mẹ và cô Uyên cứ ríu rít đánh trống lảng, thực ra chả phải tiếc gì mà ngại chạy ra xe đỗ tít ở xa ơi là xa. Cuối cùng vẫn phải chạy ra lấy tiền cho các anh í.

Vượt qua cửa khẩu Lào về VN. Chưa gì đã thấy bụi mù. Cảm giác về quê hương sao ko hề thấy xao suyến gì mới lạ. Hình như mẹ hợp với những nơi vắng vẻ, yên tĩnh.

Trưa nghỉ ở Hà Tĩnh. Ăn bún chả. Lần đầu con thấy bạn Diều Hâu, nhưng con cứ nhất định gọi bạn ấy là gà. Chiều tối về HN. Hành trình kết thúc. Về với căn hộ nhỏ ấm áp của mình, ngủ vùi trong chăn chiếu thơm tho. Hoa nở hết mình đón cả nhà. Năm mới may mắn và hạnh phúc đang đến…

 

 

Chuyện của cô bé Nếp 2 tuổi rưỡi

Câu chuyện 1:

Cô ấy đang ngồi trên ghế hăm chú đọc sách. Giở đến trang hôm trước cô ấy tô vẽ lung tung, cô ấy nghiêm mặt, trợn mắt hỏi mẹ “Ai vẽ bậy vào đây thế này” – Rồi tự trả lời “Nếp đấy” – Sau đó lại nghiêm nghị lắc đầu ra vẻ không hài lòng “Nếp hư quá! Hư quá!”

Mẹ chỉ việc ngồi trợn tròn mắt ra rồi ôm bụng cười.

Câu chuyện 2:

Đi chơi Ecopark. Hai chị em đang ngồi trông chòi, cầm que chọc chọc qua cửa sổ. Một chị lớn đi ngang qua, giật phắt cái que. Em PP thì cứ nhòm qua cửa rồi khẩn khoản “giả đây, giả đây”. Chị Nếp sau một hồi thây skhos chịu, chạy vòng đến trước mặt chị lớn kia, giật phắt cái que rồi lớn giọng “Đưa trả ngay”. Chị lớn mất điện trên diện rộng

Con hơn cha là nhà có phúc. Dù là đầu gấu hơn vẫn có phúc.

Câu chuyện 3:

Dạo này cô ấy hay có kiểu ngồi một mình, bầy các bạn thú bông lên ghế rồi nói “bạn Chi Lâm ngồi đây nhá nhá””Bạn Bảo Khanh nín ngay, đi ngủ đi””Bạn Phương My nhắm mắt lại, không nói chuyện”

Cái giọng bạn nhá nhá làm mẹ mềm nhũn cả người.

 

 

Câu chuyện của Nếp 2 tuổi – 2

Phải đến tận 2 tuổi mẹ mới cho Nếp lên Đại Lải. Xuân Mai thì cho Nếp đi nhiều rồi, từ ngày bé tí tẹo. Sở dĩ chưa cho Nếp lên Đại Lải sớm vì trên đó nhà cửa của ông bà không phù hợp với một bạn bé, có nhu cầu an toàn. Ông nội lại xây ngay cái chuồng gà và lợn ngay sát nhà, mùi hôi xộc thẳng vào nhà, rất khó chịu.

Nếp giờ lớn hơn rồi, cũng nên cho trải nghiệm nhiều môi trường hơn. Lần này, Nếp lên Đại Lải chơi với ông, Nếp biết thêm nhiều thứ. Lần đầu tiên Nếp gặp bạn bò đấy, cả bạn lợn nữa. Gà vịt cá thì thấy nhiều ở Xuân Mai rồi.

Mẹ dạy Nếp cách giao tiếp cơ bản. Mẹ bảo, đầu tiên con giới thiệu tên con nhé, sau đó con hỏi “bạn đã ăn no chưa?” Ha ha

Thế là Nếp gặp bạn mèo cũng hỏi “Bạn mèo ơi, bạn ăn no chưa?”- Gặp bạn bò thì hỏi “Bạn bò ơi, tớ là Nếp đây, bạn ăn no chưa?” – Rồi lại nói luôn “Bạn ăn xôi lạc không?” – Choáng quá! Mời bò ăn xôi lạc!

Lát sau, thây sbanj bò đến gần, Nếp bảo “mẹ ơi, mắt bạn bò tròn tròn” – Đúng rồi, mắt bạn bò tròn thật í! – Mắt bạn bò tròn như mắt mẹ, măt ba.

Thế là mắt mẹ tròn xoe thật! Nếp giỏi quá!

 

Chuyện của Nếp 2 tuổi – 1

Lâu lắm rồi mẹ không viết cho con. có những chuyến đi công tác đằng đẵng, có những kế hoạch lâu dài và ngắn hạn, có những khoản nợ và khoản chi khiến mẹ xoay vần, miễn làm mọi thứ tốt nhất nhanh nhất để cứ chiều về có thể đón con sớm, đưa con về, nấu ăn cho con và chơi với con thật thật lâu

Có những câu chuyện của con khiến cả nhà cười thật vui, có những câu chuyện rất nghê, nhưng có những câu chuyện khiến ba mẹ phải sững sờ vì không ngờ con lớn nhanh đến thế. Mẹ sẽ cố gắng viết lại vào đây để sau này khỏi quên những câu -chuyện- thú- vị- của – con

Câu chuyện 1:

Ba ngủ ngáy. Rât to. Và thường đi ngủ trước cả nhà. Mẹ luôn đợi Nép ngủ rồi mới dám ngủ. Cứ 8h tối là cả nhà tắt đèn lên giường, chỉ nói chuyện rù rì khoảng nửa tiếng là Nếp đã ngủ rồi. Thường khi nghe ba ngáy, Nếp sẽ bắt chước. Và mẹ không lúc nào nhịn được cười. Hôm đó ba có việc phải làm cho sếp mà chờ Nếp ngủ thì sốt ruột, nên ba giả vờ ngáy. Cũng rất to. Nếp khe khẽ tiến về phía mẹ, thì thào “Mẹ ơi, ba ngáy to quá” – Cả ba và mẹ đều buồn cười. Nhưng ba vẫn giả vờ ngáy. Đến lúc này, Nếp lại chêm thêm một câu “Ba ngáy sợ quá mẹ ạ” – Thế là cả nhà cười, chả ai ngáy được nữa.

Câu chuyện 2:

Dạo này Nếp bắt chước mẹ, hay nói “khổ thân tôi”… Mẹ đã cố gắng bỏ bớt nhưng thỉnh thoảng vẫn dính, không tránh được. Hôm rồi, Nếp rặn ị khó quá, hơi táo mà, thế là nàng ôm bụng bò lăn ra rồi kêu “ôi giời ơi, khộ thân tôi tóa… Không ị được”

Câu chuyện 3:

Trước khi đi ngủ, ba mẹ thường cho Nếp chơi Ipad khoảng 15 phút, để nghe nhạc là chính. Mấy hôm nay chả hiểu sao nàng lại mò ra cái đoạn video quay lại cảnh trẻ con đi tiêm, khóc như ri. Mẹ sợ Nếp xem không tốt nên bảo con đừng xem nữa, chọn ca nhạc xem cho vui. Không ngờ nàng chỉ vào một anh đang tiêm không khóc, nàng bảo “anh này dúng cảm tiêm không khóc, bạn này kém quá, tiêm khóc to” Hóa ra con đã biết quan sát và nhận xét rồi. Hèn gì hôm đi khám, con rất bình tĩnh nhìn bác sỹ khám cho rồi đến khi rửa mũi con nằm yên không khóc một tiếng nào. mỗi lần khó chịu, con chỉ hự lên một tiếng. Mẹ ngạc nhiên và tự hào về con lắm.

 

 

 

Con gái 25 tháng

Ngày 25.5.2015

Sáng mẹ đi sớm nộp hồ sơ dự thầu. Lát sau nghĩ đến bà ngoại nuôi của con, nên tạt luôn vào biếu bà hộp thuốc bổ.

Có những lúc, mẹ thấy mình thật sự là người may mắn. Không biết có phải do cái tính lạc quan của mẹ hay thực sự mẹ may mắn thật, mà mẹ cảm thấy cả cuộc đời mình là những ngày sống thật sự có ý nghĩa, được gặp những con người thực sự vĩ đại, thật sự tốt bụng. Tất nhiên, xã hội thì đầy rẫy những người chưa tốt, nhưng đừng để điều đó làm cho con cảm thấy cuộc sống của mình tồi tệ hơn, con nhé.

Như mẹ này, mẹ đã gặp những người cả già, cả trẻ, thật tuyệt

Như ông Q, một chuyên gia cao cấp chính phủ, một người mẹ coi như cha, và cũng yêu quý mẹ như một đứa con gái. Ông là người dạy cho mẹ một chân lý ngời sáng: Trong cuộc sống, cần biết thứ tự ưu tiên của đời mình là gì. Công việc cứ để đấy, đừng nghĩ không có mình thì việc không chạy, việc vẫn chạy, chỉ có thể tốt hơn hoặc xấu đi, nhưng không vì thế mà cuộc sống dừng lại. Vậy thì, việc gì con ưu tiên nhất, con hãy làm trước, đừng quan tâm đến cái tạp nhạp lâu nhâu xung quanh, hãy biết buông và biết quên. Mẹ gặp ông trong những khoảnh khắc có lẽ là tệ hại của cuộc đời, ông như một ông tiên già luôn bên mẹ, hướng dẫn mẹ buông bỏ và học cách sống hạnh phúc. Vậy là quá may mắn phải không con? Ông mất rồi, không còn trên đời này nữa, nhưng trong trái tim mẹ, ngoài ông ngoại của con, vẫn có một người cha thực sự yêu thương mình. Mãi mãi

Như bà H, một đại trí thức xuất thân từ một gia đình đại trí thức. Bà thực sự coi mẹ là một đứa con gái ruột của bà. Bà và mẹ như một đôi bạn tri kỳ vì có thể rất hiểu nhau, yêu thương nhau vô cùng. Có những khoảnh khắc bà và mẹ ôm nhau khóc, như giờ đây, khi nghĩ về bà, nước mắt mẹ vẫn chảy dài,  và hiểu rằng luôn có một bờ vai cho mình nương tựa, luôn có một trái tim hiểu mình đến chân tơ kẽ tóc, ngay cả khi im lặng. Bà đã dạy mẹ một cốt lõi của cuộc sống “Hãy biết sống và yêu thương bản thân. No expectation – No hopeless”… Cuộc đời bà là một tấm gương phản chiếu phảng phất cuộc đời của mẹ sau này. Một cuộc đời giành mọi điều tốt đẹp nhất cho người xung quanh, luôn nhận về mình những gì thiệt thòi nhất, không oán thán, không một lời trách móc. Đơn giản thôi, vì đó là lòng tốt, một đức tính có lẽ tương đối hiếm trong cuộc đời đầy rẫy giả tạo, đầy rấy kẻ tự phô trương ca ngợi bản thân nhưng không cho ai làm thiệt đến một cái chân lông của mình

Ngoài những bậc sinh thành cho mẹ cuộc sống, cho mẹ tình yêu vô bờ bến, cho mẹ hết của cải vật chất, mẹ vẫn có những người bạn khác mẹ coi như cha mẹ, cho mẹ bài học về cuộc sống, về trách nhiệm, về tình yêu thương. Như vậy, mẹ quá may mắn phải không con?

Rồi như bác H, một người anh ruột yêu quý của mẹ đã giúp con có mặt trên đời. Không có bác, mẹ sẽ còn khó khăn rất nhiều khi trang trải các khoản viện phí. Bác âm thầm giúp mẹ, cố cho mẹ những gì có thể. Nhưng mẹ sẽ không lạm dụng đâu, mẹ còn có lòng tự trọng. Mẹ có trí tuệ, có sức khỏe, mẹ có khả năng nuôi con lớn bằng chính khả năng của mình. Nhưng mẹ biết ơn bác. Mẹ muốn con học được lòng biết ơn, từ những điều nhỏ bé nhất, đối với những người xung quanh, những người giúp con dù chỉ tí chút, nhé con.

Rồi như ba con. Tuy ba không có sức khỏe tốt, nhưng những ngày mẹ chữa bệnh, mẹ yếu, hoặc những lúc mẹ gặp khó khăn, hóa ra ba con luôn bên mẹ. Ba chả biết làm gì, vậy mà ba đã có thể rang cơm cho mẹ ăn, gội đầu cho mẹ. Rồi những ngày con chào đời, ba mẹ đã thay phiên nhau thức cho con ăn. Ba đã luôn cố gắng về sớm để trông con cho mẹ nấu cơm vì nhà mình không có giúp việc. Ba đã tự nguyện đi bus, đi xe máy để đỡ chi phí xăng dầu. Mẹ thật sự biết ơn ba từ những điều nhỏ bé ấy. Ba luôn yêu mẹ, cho dù có những lúc mẹ mất đi niềm tin vào điều đó, nhưng rồi mẹ biết, ba rất yêu mẹ và con.

Rồi còn bao nhiêu người bạn thực sự mẹ cảm thấy thật may mắn khi gặp họ trên cuộc đời. Nhiều lắm. Mỗi người đều cho mẹ nhiều bài học quý giá. Và mẹ hiểu, điều quý giá nhất là hãy biết yêu thương và trân trọng tất cả những gì cuộc sống đem lại, kể cả những giọt nước mắt hay những nụ cười.

Yêu con